Cung Ngũ ngẩn người, "Thế thì phải làm thế nào?"
Bộ Sinh đi về phía cô, nâng mặt cô lên, cúi đầu hôn lên má cô, "Thế này miễn cưỡng được cho qua."
Cung Ngũ giơ tay ra lau mặt, vẻ mặt thẹn quá thành giận, liếc mắt nhìn anh: "Anh nghĩ một bữa tôm là mua chuộc được tôi chắc? Không dễ dàng như vậy đâu! Hừ!"
Sau đó, cô nghiêng đầu, đỏ mặt, chạy đi như con cua.
Bộ Sinh nhìn bóng lưng cô đi vào phòng, nụ cười dần nhạt đi.
Tài xế mở cửa xe, "Ngài Bộ."
Bộ Sinh vào trong xe, lấy điện thoại ra gọi: "… Đợi tôi ở Kim Thủy Uyển, tám giờ..."
Hôm nay tâm trạng tốt, Cung Ngũ đi đường cũng nhanh nhẹn hơn rất nhiều. Vị hôn phu không cắm sừng cô. Cô không cần phải đền mười triệu, Bộ Sinh còn đồng ý dùng số tiền còn lại để đầu tư sinh lời. Cung Ngũ chợt cảm thấy thế giới này sao lại tươi đẹp đến thế, cô có muốn nghèo nữa cũng thấy ngại.
Cô đang vui vẻ đi lên lầu trên, lúc đi qua phòng khách, quản gia đi tới, "Ngũ tiểu thư, ngài Cung đang ở trong phòng mời cô qua đó nói chuyện."
Cung Ngũ liếc nhìn phòng họp, nhảy chân sáo đến đó, mở cửa: "Ba, ba tìm con sao?"
Một quyển sách bay tới, đập trúng trán Cung Ngũ. Cô ôm đầu, trợn tròn mắt, "Ba, sao ba bị run tay nghiêm trọng thế này, có cần đến bệnh viện kiểm tra không?"
Cung Truyền Thế bị tức đến trắng bệch mặt: "Mày dám mắng ba mày có bệnh sao?"
"Ba không bị bệnh thì đang yên đang lành lại đánh con làm gì?" Cung Ngũ ôm trán, "Con có làm gì đâu? Con chạy cả một ngày trời, khó khăn lắm mới chứng minh được sự trong sạch của mình, con làm ngứa mắt ba chỗ nào à? Nếu không phải vì con gọi ba là ba thì con đã mắng ba là đồ ngốc rồi!"
Người nuôi lớn cô là mẹ cô
- Nhạc Mỹ Giảo, không liên quan gì đến lão già chết tiệt trước mặt cô lúc này! Nếu không phải vì mẹ cô, còn lâu cô mới để ý đến đám người này, còn coi ông ta là cha ruột.
"Mày..."
"Ngũ tiểu thư, sao cô có thể nói chuyện như vậy được chứ? Phải kính già yêu trẻ!"
"Tôi biết chứ, thế cho nên tôi mới không mắng ông ấy là đồ ngốc!"
Cung Truyền Thế suýt nữa thì tức đến ngất đi, "Nghịch tử bất hiếu!"
"Con là con gái, không thể dùng chữ nghịch tử được... À, ba thấy nghịch nữ thì thế nào?"
Lời nói của Cung Truyền Thế không thể biểu đạt được tâm trạng của ông ta lúc này. Ông ta đập mạnh tay xuống bàn, "Mày làm được chuyện tốt đấy! Chuyện tốt thật đấy! Tức chết đi được! Tức chết đi được!"
Cung Ngũ đứng ở cửa, cũng không đi vào, "Làm chuyện tốt chẳng lẽ ba không nên khen ngợi con hay sao? Nhưng con làm chuyện tốt gì sao con lại không biết nhỉ? Sao lại cho con phần thưởng thế này, ba xem ba xem đi, sưng phù lên rồi."
Nhan sắc xinh đẹp của cô đấy, xem ra sau này phải tốn chút vốn liếng đi làm đẹp rồi. Bây giờ kem dưỡng da Đại Bảo tăng giá, phải mất tám đồng rưỡi mới mua được một lọ đấy!
Nghĩ thôi đã thấy đau lòng rồi.
"Tiểu Ngũ!" Cung Truyền Thế bị cô làm cho tức giận đùng đùng, ôm ngực thở hổn hển, dáng vẻ như thể sắp ngoẻo đến nơi.
Vẻ mặt Cung Ngũ điếc không sợ súng nói: "Con nghe thấy rồi, ba nói đi ba!"
Cung Truyền Thế nhìn dáng vẻ của cô, tức nghẹn.
Cung Truyền Thế không biết Cung Ngũ đã làm gì, nhưng bây giờ Cung gia đã gặp phiền phức rồi.
Cái lão biến thái Yến Hồi kia lại đột nhiên chỉ định rõ người trả nợ số tiền mười triệu đó. Cũng tức là bản báo cáo giám định trong tay Cung Ngũ bây giờ không đáng giá mười triệu mà đổi thành giá trị giám định thực tế.
Nếu mười triệu rơi lên đầu Cung Ngũ thì Cung gia có thể đẩy cho Bộ Sinh, cho dù biết rõ là bị gài bẫy thì Bộ Sinh cũng sẽ nhận. Nhưng nay khoản tiền này biến thành món nợ rơi vào đầu Cung gia, điều này có nghĩa là Bộ Sinh không bắt buộc phải thanh toán khoản tiền này.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!