Chương 1504: Quay trở về Gaddles

Bán Bạch không để ý đến người trong nhà, dẫn con gái ra ngoài

Cô ta dẫn con gái đi ăn ở một nhà hàng đẹp đẽ sạch sẽ, rồi đi uốn3g trà sữa, mua quần áo, lại dẫn cô bé đi chơi công viên.

Lần đầu tiên cô bé được chơi ở bên ngoài vui vẻ như vậy, Bán Bạch ở b2ên ngoài nhìn con gái chơi mặt đầy mồ hôi, lại một lần nữa phát hiện có tiền thật tốt

Lúc hai mẹ con về thì bầu không khí vô c5ùng nghiêm trọng, cả nhà đều ngồi ở phòng khách đợi bọn họ, thấy Bán Bạch xách túi lớn túi nhỏ trong tay, sắc mặt càng khó coi hơn.

Bán Bạch nhìn bọn họ, nói: "Ba, mẹ, Khưu Hoa, sao mọi người còn chưa nghỉ ngơi?"

Khưu Hoa vội vàng cầm cái hóa đơn trên bàn lên xem, phát hiện mình không nhìn lầm, cộng vào thể nào cũng phải hơn bốn nghìn tệ

Anh ta nhìn chằm chằm Bán Bạch, hỏi: "Cô lấy tiền ở đâu? Có phải cố giấu tôi đi làm thẻ tín dụng không? Cô có biết lãi suất của thẻ tín dụng cao lắm không hả..."

"Nếu như em làm thẻ tín dụng, tiêu nhiều tiền như vậy thì anh làm thế nào? Em gả cho anh bốn năm năm, anh hỏi lương tâm mình xem đã bao giờ em xin nổi anh một trăm tệ chưa? Em đã mua quần áo một lần nào chưa? Trước kia em không cảm thấy gì, bây giờ em phát hiện có tiền quan trọng hơn mọi thứ

Em không đi làm không kiếm tiền, ngay cả ăn cơm cũng không dám lớn tiếng, rất sợ khiến mọi người cảm thấy em ăn nhiều

Em cảm thấy giữa chúng ta đã không còn sự trao đổi giữa vợ chồng bình thường nữa rồi, anh không nói chuyện với em, không trao đổi với em, ngay cả nhìn em một cái cũng cảm thấy phiền

Khưu Hoa, thật ra có mấy câu em muốn hỏi từ rất lâu rồi, có phải chính vì kiếm được tiền, cho nên anh mới cảm thấy anh có quyền đối xử với em như vậy không?"

Khưu Hoa bực mình, "Bây giờ nói những chuyện này làm gì, bây giờ tôi đang hỏi cô số tiền này..." Bán Bạch lên tiếng ngắt lời anh ta: "Em đã làm thẻ tín dụng!"

Khưu Hoa kinh ngạc, "Cô..."

Bán Bạch nói tiếp: "Em là một phần của cái gia đình này, cho dù em không đi làm không có công việc, nhưng em cũng nuôi con lớn như vậy, chăm sóc ba mẹ anh, em cũng bỏ công bỏ sức

Trên ti vi nói, cho dù làm mẹ toàn thời gian thì em cũng bỏ ra công sức vì cái nhà này, anh tìm người giúp việc còn phải trả lương, mà em thì miễn phí."

Biết bọn họ đang đợi mình, Bán Bạch cũn0g không sợ hãi giống như trước đây nữa, cô ta xoa đầu Ni Ni, nói: "Ni Ni, con đi đánh răng rửa mặt chuẩn bị ngủ đi."

Dù sao Ni Ni vẫn còn nhỏ, hôm nay chơi rất vui vẻ nên nhanh chóng chạy đến phòng vệ sinh đánh răng rửa mặt

Bán Bạch đợi cô bé chạy đi rồi, cô ta mới ngồi xuống ghế sofa, đặt hóa đơn mua đồ tối nay lên bàn trà, nói: "Mẹ, hôm nay mẹ nói mẹ mất hơn một nghìn tệ, buổi tối con đưa Ni Ni đi ăn uống mua đồ, còn thuận tiện làm thẻ ở công viên vui chơi thiếu nhi, tiêu tổng cộng bốn nghìn ba trăm tệ

Số tiền này, mọi người cũng mất sao?" Cô ta bình tĩnh hòa nhã nhìn về phía Khưu Hoa: "Anh có cần đi kiểm tra xem tiền của anh có ít đi không?"

Cả nhà ba người vốn dĩ muốn ra oai phủ đầu với cô ta lập tức sững sờ

Khưu Hoa bực mình, "Bây giờ nói những chuyện này làm gì, bây giờ tôi đang hỏi cô số tiền này..." Bán Bạch lên tiếng ngắt lời anh ta: "Em đã làm thẻ tín dụng!"

Khưu Hoa kinh ngạc, "Cô..."

Bán Bạch nói tiếp: "Em là một phần của cái gia đình này, cho dù em không đi làm không có công việc, nhưng em cũng nuôi con lớn như vậy, chăm sóc ba mẹ anh, em cũng bỏ công bỏ sức

Trên ti vi nói, cho dù làm mẹ toàn thời gian thì em cũng bỏ ra công sức vì cái nhà này, anh tìm người giúp việc còn phải trả lương, mà em thì miễn phí."

"Cô chăm sóc cái gì?" Mẹ chồng đột nhiên mở miệng: "Cô nói cô bận rộn cả ngày, cô bận cái gì? Ngày nào cô cũng ra ngoài từ sớm đến tối mới về, ai biết cô ở bên ngoài làm cái gì? Hôm nay ngay cả cơm tối cũng không nấu.."

Bán Bạch lại ngắt lời bà ta: "Con nấu cơm và làm việc nhà, chăm sóc Ni Ni, ba và mẹ cũng đã được bốn năm năm nay, chỉ vì tối hôm nay con không về nấu cơm, mẹ liền nói bốn năm năm nay con không làm gì à? Mẹ, nói như vậy có phải không công bằng không?"

Mẹ chồng vừa định lên tiếng, Khưu Hoa đã nói trước, "Bán Bạch, chúng ta ở bên nhau lâu như vậy, cô đột nhiên biến thành thế này, bảo tôi phải nói thế nào? Thẻ tín dụng là thứ cô có thể làm sao? Cô nói cô lấy cái gì mà trả?" Bán Bạch nói: "Không phải còn có anh sao? Anh là chồng em, tiền lương của anh không nên cho em một nửa à? Dù sao cũng phải giúp em." Sắc mặt mẹ chồng lập tức thay đổi: "Cô nói cái gì? Tiền lương của Khưu Hoa liên quan gì đến cô?

Tiền của nó là nó vất vả kiếm được, cho cô ăn cho cô uống đã không tệ rồi, cô còn tơ tưởng đến tiền của nó! Tôi nói cho cô biết, cô đừng mơ lấy được một xu của con trai tôi."

Bán Bạch: "Những luật hôn nhân đã quy định như vậy

Sau khi con và Khưu Hoa kết hôn, tiền của anh ấy có một nửa là của con, tiền của Khưu Hoa không liên quan gì đến ba mẹ cả

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!