Chương 1503: Bán bạch (4)

Bán Bạch lấy một cái hộp lớn màu hồng ra khỏi túi, cầm đến trước mặt con gái, nói: "Bảo bối luôn rất hâm mộ các bạn nhỏ có búp 3bê Barbie trong lớp, mẹ cũng mua cho bảo bối một con."

"Woa!"

Ít nhất, cô ta có năng lực mua4 đồ chơi con gái thích, khiến nó nói một câu chưa bao giờ nói.

Bán Bạch đứng lên: "Mẹ, con vừa mới nói rồi, hôm nay con được phát lương, con lấy tiền lương của mình đi mua đồ

Còn tiến của mẹ vì sao ít đi, con không biết, tốt nhất mẹ hỏi ba và Khưu Hoa đi."

"Đại Hoa, có mấy lời người làm mẹ chồng như mẹ cũng không tiện nói, con là chồng, con nói đi." Khưu Hoa nhìn Bản Bạch: "Có phải cố lấy tiền không?"

Bán Bạch đứng lên trả lời: "Em nói rồi, em đi làm rồi, buổi sáng ra ngoài đến tận lúc nãy mới về

Hôm nay phát lương, em tự có tiền, sao lại lấy tiền sinh hoạt phí của mẹ?" Mẹ chồng nói chen vào: "Xem ra tiền tôi cất đi tự có chân chạy vào túi người khác rồi." "Mẹ, mẹ đừng nói như vậy, con thật sự không lấy tiền của mẹ."

Mẹ chồng vốn muốn nhịn không nói nữa, nghe thấy cô ta phản bác như vậy, lập tức tức giận: "Chẳng lẽ tôi đã nhiều tuổi còn đổ oan vớ vẩn cho người khác à? Cô làm gì trong lòng cô không tự hiểu rõ chắc? Cô nói xem từ ngày cô lấy con trai tôi, cô đã làm được gì cho cái nhà này? Cho cô ăn cho cô uống cho cô mặc cho cô ở, bây giờ cô thì hay rồi, còn đến mức ăn trộm tiền, cô lấy tiền còn không cho người ta nói à? Có ai làm dâu như cô không?

Cô tu luyện mấy đời mới có phúc như vậy còn không biết quý trọng

Ni Ni còn đang ở đây, cô không sợ dạy hư nó à?"

"Mẹ, chính vì con gái con ở đây nên con mới phải nói

Con chưa từng lấy một xu ở nhà, nhiều năm như vậy, con cũng biết con không đi làm không kiếm được tiền, không có tư cách xin tiền, trước đây xin Khưu Hoa chút tiền mua quần áo cho mình cũng không xin được

Sau đó con đi ra ngoài tìm việc làm, đến hôm nay là hơn một tháng, phát tiền lương rồi con mới đi mua đồ

Chuyện trộm tiền trộm đồ con sẽ không làm, con có con gái, điều này con vẫn biết."

Nói rồi Bán Bạch xách túi chuẩn bị về phòng ngủ

Khưu Hoa luôn ở bên cạnh chịu đựng, thấy cô ta định đi, anh ta tức giận, "Ý cô là mẹ vu oan cho cô à?" Bán Bạch đứng lại, thở dài: "Ý em không phải như vậy, em chỉ nói em không ăn trộm tiền trong nhà

Em có tiền, không cần phải lén lén lút lút lấy tiền ở nhà như kẻ trộm." Cô ta suy nghĩ một chút, hỏi: "Mẹ mất bao nhiêu tiền?"

Mẹ chồng lạnh mặt trả lời: "Năm trăm tệ! Tiền sinh hoạt phí nửa tháng!"

Bán Bạch suy nghĩ một chút, lấy hóa đơn mua đồ hôm nay ra, nói: "Hôm nay con tiêu một nghìn hai trăm tệ, mẹ mất năm trăm tệ, số tiền cũng không đúng đúng không? Như vậy là có thể chứng minh con không lấy tiền ở nhà rồi chứ?"

Khưu Hoa ngẩn ra, không ngờ cô ta sẽ nói như vậy

Mẹ chồng nghe thấy thế càng căng thẳng hơn, chạy ngay vào phòng: "Vậy tôi phải đếm lại xem..." Đây rõ ràng là không tin tưởng

Cô ta lại hỏi Khưu Hoa: "Chồng, anh cũng cảm thấy em ăn trộm tiền trong nhà à?"

Khưu Hoa nhìn cô ta, anh ta không biết, vả lại, chuyện ăn trộm hay không ăn trộm, mẹ anh ta còn có thể lừa anh ta sao? Anh ta lạnh lùng nói: "Rốt cuộc cô có làm hay không, cô tự hiểu rõ trong lòng! Bây giờ không có chứng cứ, nếu như có chứng cứ..."

Bán Bạch cảm thấy rất thất vọng, nhưng giọng nói chuyện vẫn dịu dàng như vậy, "Vậy sau này nói em trộm tiền hay trộm đồ thì lấy chứng cứ ra mà nói chuyện

Nếu không thì im miệng đi, em không thể để con gái em cảm thấy mình có một người mẹ trộm cắp"

Nói xong cô ta đi về phòng ngủ

Con gái nhanh chóng cầm sách lên chạy theo Bán Bạch, lần đầu tiên trong đời nhận được món quà xinh đẹp như vậy, còn là mẹ mua cho

Hai mẹ con vào phòng không bao lâu, lại dắt tay nhau đi ra ngoài, Bán Bạch nói: "Em đưa Ni Ni ra ngoài, không ăn cơm ở nhà."

Khưu Hoa lập tức nổi giận, "Cô không nấu cơm à? Cô đưa nó ra ngoài làm gì? Nó đã làm xong bài tập chưa?" Ni Ni: "Ba, con làm xong rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!