Chương 1500: Bán bạch (1)

Sau khi Lam Anh tiếp nhận được nửa năm, Cung Ngôn tình kiểm tra sổ sách một lần, sau đó lấy ra năm mươi phần trăm lợi nhuận đem đi làm từ thiện.3

Tuy trung tâm huấn luyện này chẳng có quảng cáo tuyên truyền gì, nhưng bên phía tiếp nhận khoản tiền từ thiện lại dán thông báo bên ngoà2i, còn tuyên bố ra ngoài số tiền quyên góp và tên công ty thông qua các kênh khác nhau

Sau đó có hai hãng truyền thông đến phỏng vấn, La5m Anh xuất hiện một lần, còn công việc giới thiệu chủ yếu do các nhân viên khác phụ trách

Cô vốn định xuất hiện một lần rồi thôi, kết qu4ả bài phỏng vấn vừa được phát, hình ảnh của cô lập tức được mọi người chú ý

Anh ta không kiếm đủ tiền nuôi cả gia đình, thường xuyên lôi cô ta trút giận, chì chiết cô ta chỉ là kẻ ăn bám

Lâu dần, tình cảm phai nhạt, hai vợ chồng cô ta chẳng ai nói với nhau câu nào.

Lúc con gái còn nhỏ, vì sợ ảnh hưởng đến tâm lý của đứa bé nên cô ta nhẫn nhịn, dồn hết sức lực và tinh thần vào việc chăm con

Giờ con gái đã đi học, cô ta có nhiều thời gian rảnh rỗi, đầu óc lại suy nghĩ nhiều hơn, càng cảm thấy cô đơn, tủi nhục hơn

Mãi cho đến khi nhìn thấy Lam Anh trên ti vi, cô ta mới như người vừa tỉnh lại từ trong giấc mộng

Sau khi tôi rời khỏi tổ chức thì không có công việc, bạn trai tôi nói sẽ nuôi tôi, tôi đã tin..." Vẫn là câu chuyện với mô tuýp cũ

Khi mới yêu, Bán Bạch muốn đi làm nhưng bạn trai không cho, còn thề non hẹn biển sẽ nuôi cô ta cả đời

Cô ta bị tình yêu làm cho mù quáng nghe theo.

Đến khi hai người lấy nhau, Bán Bạch gần như không địa vị nào trong gia đình

Nhà chồng chỉ thích con trai nhưng Bán Bạch lại sinh con gái nên bố mẹ chồng chẳng ai quan tâm, thái độ của chồng cô ta cũng thay đổi

Sáng thứ tư, Lam Anh đi làm, vừa đến nơi thì có người báo cá0o có một cô gái xinh đẹp đến ứng tuyển.

Lam Anh đi vào phòng họp

Cô vô cùng bất ngờ khi người đến ứng tuyển lại là Bán Bạch.

Nhìn thấy cô, Bán Bạch chậm rãi đứng dậy: "Lam Anh." Lam Anh lấy lại tinh thần, ngồi xuống ghế, bình tĩnh nói: "Thì ra là cô." Bán Bạch mím môi, "Ừ, là tôi

Tôi thấy tin tức về trung tâm huấn luyện trên đài truyền hình của Thanh Thành, nên tôi đến đây thử may mắn." Lam Anh gõ xuống bàn, hỏi: "Nhìn thấy tôi mà cô vẫn muốn đến ứng tuyển sao?" Bán Bạch rũ mắt xuống, sau đó cô ta gật đầu: "Vì biết là cô nên tôi mới đến đây

Lâu dần, tình cảm phai nhạt, hai vợ chồng cô ta chẳng ai nói với nhau câu nào.

Lúc con gái còn nhỏ, vì sợ ảnh hưởng đến tâm lý của đứa bé nên cô ta nhẫn nhịn, dồn hết sức lực và tinh thần vào việc chăm con

Giờ con gái đã đi học, cô ta có nhiều thời gian rảnh rỗi, đầu óc lại suy nghĩ nhiều hơn, càng cảm thấy cô đơn, tủi nhục hơn

Mãi cho đến khi nhìn thấy Lam Anh trên ti vi, cô ta mới như người vừa tỉnh lại từ trong giấc mộng

Cô ta nhận ra cô ta đã đánh mất những gì, thanh xuân và cả kỹ năng sống

Cô ta chưa từng nghĩ sẽ có một ngày mình đi tìm Lam Anh.

"Tôi biết, tôi vẫn còn nợ cô một lời xin lỗi

Tôi đã từng cảm thấy chỉ cần tôi không gặp lại cô thì sẽ không còn chuyện gì nữa, nhưng không ngờ." Bán Bạch cúi đầu nói lí nhí

Lam Anh đứng dậy, đi đến bên cạnh máy nước uống, rót hai cốc nước, đưa một cốc đến trước mặt cô ta: "Cô thật sự nợ tôi một lời xin lỗi

Dù tôi biết những chuyện cô làm trong quá khứ là bất đắc dĩ, cũng hiểu là cô không còn cách nào khác, càng biết rõ những nguy hiểm mà cô phải đối mặt lúc đó

Nhưng không có nghĩa là tôi sẽ xem như chuyện đó chưa từng xảy ra." "Tôi chấp nhận lời xin lỗi của cô, còn về việc cô ứng tuyển, tôi không thể quyết định, dù sao tôi cũng cần người có tố chất là một huấn luyện viên, không phải ai cũng có thể làm được."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!