Chương 10: Người mua hàng kiêu căng

"Ngài Bộ?" Tài xế quay đầu lại hỏi.

Bộ Sinh nhìn theo bóng lưng Cung Ngũ rời đi, nụ cười trên mặt dần biến mất. Anh nghiêm mặt, khẽ nhíu mày, móc điện thoại ra, ấn một dãy số, "Bây giờ tôi về công ty. Tôi muốn thấy Chung Văn trong phòng làm việc của tôi sau khi tôi về! Ngoài ra, điều tra rõ ràng cho tôi xem hôm qua tại sao cô Cung Ngũ lại đến Câu lạc bộ Bồng Lai. Tôi muốn biết ai là người nói với cô ấy những lời nhảm nhí đó."

Nói xong, anh tắt điện thoại.

Sau khi chia tay với Bộ Sinh, Cung Ngũ ôm hộp quà bảo bối của mình đi tìm Đoàn Tiêu.

Cửa hàng bán tôm hùm ven đường này chính là của nhà Đoàn Tiêu. Họ đã kinh doanh hơn mười năm, được coi là quán ăn ven đường nổi tiếng nơi đây.

Khi Cung Ngũ đến, Đoàn Tiêu đang giúp ba mẹ rửa tôm.

"Con chào cô chú." Chào hỏi xong, Cung Ngũ tiến đến ngồi xổm bên cạnh Đoàn Tiêu. Nhìn con tôm hùm đang khua loạn lên trong tay cậu, cô nói: "Này tôm hùm nhỏ, sao mày hư thế? Lộ hết cả cậu bé ra rồi kìa, không cho người ta che đi thì thôi, dù sao cũng phải để người ta kẹp một cái giải hận chứ."

Đoàn Tiêu ngẩng đầu, vẻ mặt u oán: "Cậu nói như vậy à, có còn cho nhà người ta buôn bán nữa không đấy?" Rồi lại liếc nhìn cô, "Cậu đừng có ngồi xổm! Để tớ nhìn thấy quần chip rồi lại bảo tớ lưu manh."

"Hứ! Tớ đang mặc quần váy đấy, nhìn có vẻ giống váy nhưng thực tế nó là quần. Thế này mà cậu còn nhìn thấy quần chip thì tớ chọc mù mắt cậu luôn."

"Cậu đến tìm tớ chơi hay có việc gì thế?"

Ba mẹ Đoàn Tiêu thấy cậu thường xuyên chơi với một cô gái, còn mừng thầm, cho rằng chắc là con trai mình đã có bạn gái. Con dâu tương lai xinh đẹp như vậy, vợ chồng họ vô cùng vui mừng.

"Đoàn Tiêu, con chơi với bạn đi, tôm hùm ở đây để lát nữa mẹ cọ cho." Mẹ Đoàn Tiêu cười ha hả nói.

Đoàn Tiêu vừa nghe vậy, lập tức ném bàn chải xuống đi rửa tay: "Mẹ, vậy con đi đây."

Cậu và Cung Ngũ cùng đi tìm La Tiểu Cảnh.

Nhà La Tiểu Cảnh mở siêu thị ở cách đó không xa. Siêu thị không lớn lắm nhưng làm ăn cũng khá, cũng đã mở nhiều năm rồi. Trẻ con hai nhà đã chơi với nhau từ thời còn mặc quần thủng đít.

Hai người họ đến nhà La Tiểu Cảnh. La Tiểu Cảnh đang mặc quần đùi, lấy nước giếng ở sân gội đầu. Cậu ta nghiêng cái đầu đầy bọt sang nhìn, thấy Cung Ngũ lập tức kêu ầm lên: "Tiểu Ngũ cậu ra ngoài đợi đi! Không nhìn thấy tớ chưa mặc quần áo à?"

Cung Ngũ chỉ vào Đoàn Tiêu, "Sao cậu không đuổi cậu ta hả?"

"Cậu là con gái!" La Tiểu Cảnh bưng một chậu nước, dội từ đầu đến chân, bọt xà phòng chảy cả vào mắt. Cậu ta vội vàng hét lên với Đoàn Tiêu: "Tiêu, đến đây múc hộ tớ xô nước!"

Đoàn Tiêu xắn tay áo đi đến, "Rõ ràng là có nước sạch, sao nhà cậu còn dùng nước giếng làm gì, đúng là tự tìm phiền phức!"

"Mẹ tớ nói rồi, nước giếng ngọt, không có mùi nước khử trùng. Hơn nữa còn tiết kiệm được tiền nước." La Tiểu Cảnh nhắm mắt đợi nước. Đoàn Tiêu thuần thục lấy một xô nước lên, dội lên đầu cậu ta, "Đã được chưa?"

Cung Ngũ đợi bên ngoài, nhìn mấy gói kẹo chip chip nhà La Tiểu Cảnh treo trên cửa.

Đợi La Tiểu Cảnh gội đầu, thay quần áo xong đi ra ngoài, Cung Ngũ nhào đến trước mặt cậu: "Tiểu Cảnh, tặng một túi kẹo chip chip nhà cậu cho tớ nếm thử được không?"

La Tiểu Cảnh lấy tay cào tóc, nói: "Không được, để bán đấy."

"Keo kiệt! Sáng nay Đoàn Tiêu còn chi viện cho tớ hơn sáu mươi đồng đấy, sao cậu lại ki bo thế hả?" Cô vỗ vào chiếc hộp điện thoại trong tay mình: "Nhìn thấy chưa? Điện thoại mới của tớ đấy. Tớ chỉ không mang tiền thôi, nếu không sao tớ lại thiếu cậu có một đồng được chứ?"

"Ngũ, cuối cùng cậu cũng tân tiến, dùng điện thoại rồi à?" Vẻ mặt Đoàn Tiêu kinh ngạc, cầm lấy xem thử, lập tức kêu lên: "Ầu sịt! Ngũ, cậu sắp phát à!"

La Tiểu Cảnh ghé đầu vào xem: "Sao thế?"

Cung Ngũ đẩy đầu cậu sang một bên: "Đi đi, không cho cậu xem!"

La Tiểu Cảnh ném một túi kẹo chip chip vào trong lòng Cung Ngũ: "Cầm lấy! Đồ bủn xỉn!"

Sau đó hai người cùng xem chiếc điện thoại mới của Cung Ngũ.

Cung Ngũ vừa ăn chip chip vừa nói: "Các cậu nói xem điện thoại này bán đi được bao nhiêu tiền?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!