Editor: Caramel
Thời gian nửa tháng thấm thoát trôi qua, hai người thật sự trở thành mối quan hệ chủ thuê và vệ sĩ, ngoại trừ những lúc cần thiết phải nói chuyện với nhau thì không hề vượt qua ranh giới chủ tớ này.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Phó Thành cố ý giữ khoảng cách, Anh Hiền cũng phối hợp.
Sáng thứ bảy, Phó Thành hiếm khi chủ động lại đến gõ cửa, "Tôi muốn xin nghỉ hai tiếng."
Anh Hiền bỏ bút xuống: "Chuyện gì?"
"Hạ Hạ làm rơi ví tiền, bây giờ vẫn đang ở trước quầy lễ tân của khách sạn, không vào ở được."
"Thế em ấy không còn đồ gì để chứng minh thân phận sao?"
Phó Thành lắc đầu, "Đều đã bị mất cùng với túi tiền rồi."
"Ừm, anh đi đi, không cần về vội đâu, tôi gọi Kha Nhụy đi cùng anh."
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Cô cũng không cho anh cơ hội từ chối đã trực tiếp ra cửa gọi Kha Nhụy, nhỏ giọng dặn dò vài câu, Kha Nhụy nghe thấy thì gật đầu liên tục.
Khách sạn Hạ Hạ đặt là một nơi vô cùng thuận tiện, môi trường cũng bình thường nhưng vị trí rất tốt, gần lối vào tàu điện ngầm nên ra vào rất tiện. Lần này cô ta đến đây chính là tới gặp bạn học trung học, cũng thuận tiện tham quan đại học Kinh Châu, coi như cổ vũ tinh thần cho bản thân mình.
Ngoài ra cô cũng có chút tâm tư riêng: Chủ nhật này là sinh nhật 18 tuổi của cô, cô muốn đón sinh nhật chung với Phó Thành.
Kha Nhụy dựa theo lời dặn dò của Anh Hiền, đưa cô bé đến khách sạn Kỳ Hạ của Tưởng thị, chăm sóc thật tốt.
Sau khi sắp xếp phòng ở xong, Kha Nhụy chuyển lời lại cho Phó Thành: "Anh Phó, sếp nói hai ngày này anh không cần đến công ty, cứ đưa Hạ Hạ đi chơi vui vẻ một chút. Tôi vừa mới đến gặp quản lý dặn dò trước rồi, đồ ăn mà Hạ Hạ dùng trong khách sạn sẽ được ghi sổ lại." Sau đó lại nhìn Hạ Hạ nói: "Hạ Hạ, đồ ăn Pháp tầng trên cùng của khách sạn là do nhà hàng Michelin hai sao làm, đánh giá cũng không tệ, tôi sẽ gọi quản lý đặt chỗ giúp cô, nếu buổi tối không có sắp xếp gì khác có thể đến ăn thử cùng với anh Phó. Ngày mai nếu cần hướng dẫn viên du lịch, chỉ cần nói trước với lễ tân là được, họ sẽ thay cô sắp xếp."
Hạ Hạ vừa vui mừng vừa sững sờ, cô như rơi vào hũ mật, rồi bị mật ngọt làm cho choáng váng đầu óc. Cô ta đi xung quanh như một con bướm nhỏ, nhìn kỹ mọi nơi, cuối cùng lại dừng ở trước cửa sổ sát đất cảm thán: "Anh Phó Thành, anh mau đến nhìn xem, chỗ này có thể thấy được cố cung luôn đấy! Thật đẹp."
Phó Thành lại nói: "Hạ Hạ, có việc gì cứ việc gọi điện cho anh, anh về trước đây."
Hạ Hạ vừa nghe anh nói thế thì vui vẻ đã mất hơn phân nửa, nhưng cô vẫn nói: "Không có việc gì, anh Phó Thành, em biết công việc của anh quan trọng hơn, em tự mình chơi được. Anh giúp em cảm ơn chị Tiểu Hiền nhé, à mà… buổi tối ngày mai, chúng ta có thể cùng nhau ăn cơm không?"
"Thứ hai không đi học sao?"
Hạ Hạ buồn cười: "Anh Phó Thành, anh quên rồi à, thứ hai là trung thu, trường học cho nghỉ nhưng em phải về sớm một chút để ở cùng với bà nội."
Phó Thành: "Được."
Cô lắp bắp nhìn anh nhưng Phó Thành hoàn toàn không biết được ngày mai là ngày gì, chỉ nói cô nghĩ thử xem ngày mai muốn ăn gì, anh sẽ dắt cô đi ăn."Anh Hiền thấy Phó Thành trở về, không hỏi gì, tùy theo ý anh.
Ngày hôm sau, Anh Hiền cũng không có sắp xếp gì, chỉ ở nhà làm công việc thôi nên Phó Thành có thể danh chính ngôn thuận dẫn Hạ Hạ đi dạo một ngày. Lúc ăn cơm chiều, Phó Thành hỏi cô ấy muốn ăn cái gì, Hạ Hạ xoắn đầu ngón tay lại, nhỏ giọng nói: "Anh Phó Thành, thật ra, hôm nay là sinh nhật em."
Phó Thành ngẩn người, đường nét lạnh lùng trên mặt cùng mềm đi, "Thật xin lỗi, Hạ Hạ, anh…"
"Không sao cả, không sao cả," Hạ Hạ vội vàng xua tay, "Là em không nói trước với anh, anh Phó Thành, em, em muốn cùng anh cùng nhau ăn chung bữa cơm là được rồi." Cô vẫn không thấy tự tin, nhìn thấy Phó Thành cau mày lại, trong lòng vô cùng hồi hộp, vội vàng bổ sung: "Còn có chị Tiểu Hiền nữa, em muốn cùng ăn cơm với hai người."
Phó Thành do dự một chút, nói: "Anh gọi điện thoại hỏi cô ấy một chút, cô ấy không chắc có thể đến."
Hạ Hạ dịu dàng nói: "Ừm, không sao cả, chị Tiểu Hiền chắc bận rộn nhiều việc."
Khi Anh Hiền nhận được điện thoại, cũng có chút ngạc nhiên nhưng cũng đồng ý. Bởi vì có cô nên ba người chỉ có thể đi đến phòng ăn riêng tư, sau khi hỏi qua ý kiến của Hạ Hạ, Anh Hiền đã đặt chỗ gặp mặt ở một khách sạn năm sao cao cấp.
Trước khi đi, Anh Hiền còn cố ý chuẩn bị bánh ngọt, còn có quà tặng
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!