Editor: Gluhwein
Sau khi Phó Thành rời đi không bao lâu, bên gối đột nhiên có tiếng chuông vang lên, dọa Anh Hiền giật nảy mình.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Cô sợ mình ngủ quên thì sẽ bị nhỡ điện thoại của Kha Nhụy nên đã bật chuông lên mức to nhất, không ngờ lại vang dội như vậy.
Nhưng người gọi tới lại không phải là Kha Nhụy, mà là Thẩm Đông Dương.
"Alo."
"Là tôi." Thẩm Đông Dương hỏi: "Nghe nói em bị ốm à?"
"Ừ, có hơi khó chịu."
Thẩm Đông Dương nghĩ, có thể khiến cô xin nghỉ không tới công ty thì chắc chắn không chỉ là "Có hơi khó chịu". Vì thế, anh ta lại hỏi: "Đã gọi bác sĩ tới khám chưa? Có cần tôi đưa em tới bệnh viện khám thử xem sao không?"
"Cảm ơn, không cần đâu. Hai ngày trước đã khám rồi, chuyện nhỏ thôi." Anh Hiền hỏi như thể giải quyết công việc chung: "Tìm tôi có chuyện gì à?"
"Không phải chuyện to tát gì." Dừng một chút, Thẩm Đông Dương hỏi: "Có muốn ăn gì không, tôi mang qua cho em."
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
"Không cần, không muốn ăn."
"Vậy được rồi, em nghỉ ngơi cho khỏe đi."
"Cảm ơn."
Tắt máy xong, Thẩm Đông Dương lại ngồi một lát ở trên xe, cầm túi bóng ở trên ghế phụ rồi xuống xe.
Thật ra thì anh ta đang ở cổng khu chung cư nhà Anh Hiền, hôm nay, anh ta gọi điện thoại tới công ty tìm cô thì mới biết là cô bị ốm. Anh ta thuận miệng hỏi một câu "Nhà cô ở đâu?", Kha Nhụy ậm ờ qua loa lấy lệ khiến cho anh ta phải chú ý.
Sao Kha Nhụy có thể chơi lại anh ta được, vừa lơ đễnh đã bị anh ta moi được địa chỉ chung chung, nhưng lại chỉ có tên khu chung cư chứ không có số nhà cụ thể. Biết mình nói lỡ lời, Kha Nhụy lập tức trở nên cảnh giác, không chịu tiết lộ thêm nửa chữ nào nữa.
Anh ta tự dưng nổi hứng, mua mấy thứ đồ ăn nhẹ dễ tiêu kiểu Quảng Đông rồi đưa tới đây. Xe đến gần đây, anh ta mới nghĩ đến việc cô không muốn để cho người khác biết lãnh thổ riêng của mình. Lúc này, anh ta mới gọi điện thoại cho cô để thăm dò thử xem ý cô thế nào, cũng không nhắc tới chuyện mình đang ở gần đây.
Kết quả là bị từ chối một cách dứt khoát.
Thẩm Đông Dương lắc đầu cười bất đắc dĩ, trực tiếp vứt luôn túi đồ đựng đầy đồ ăn nhẹ của Tụ Phúc Lâu vào thùng rác.
Thỏ khôn có ba hang, có thể hiểu được, chính bản thân anh ta cũng có không ít chỗ ở, có một số nơi mà cô không hề biết. Không phải anh ta cố ý giấu cô, cũng không cần thiết phải giấu, cô sẽ không bao giờ đánh bất ngờ. Sở dĩ anh ta không nói là bởi vì từ trước đến nay, cô chưa từng hỏi.
Anh ta không phải là kiểu đàn ông sẽ giao nộp toàn bộ tiền lương và mật khẩu di động, cô không hỏi, vậy thì anh ta sẽ không nói.
Từ bé đến lớn, Thẩm Đông Dương chưa bao giờ theo đuổi con gái, đa số đều là con gái sấn tới gần anh ta. Cái gọi là theo đuổi cũng chỉ là đáp lời, tặng hoa, mà còn là hoa do trợ lý mua.
Hôm nay tới đưa cơm đã là hành động vô cùng khác thường rồi, nếu như lại nhiều hơn nữa thì anh ta sẽ không làm, cũng lười phải học.
Vứt đồ xong, anh ta đứng hút thuốc ở bên cạnh thùng rác, nhìn người ra người vào cổng khu chung cư, trong lòng thầm nghĩ, không biết nhà cô trông sẽ như thế nào nhỉ.
Suy nghĩ càng bay càng xa, anh ta nhớ lại cảnh tượng khi hai người nói chuyện lần đầu tiên
Anh ta là người chủ động bắt chuyện. Trước khi bắt chuyện lần đó, anh ta đã từng gặp cô rất nhiều lần rồi. Lúc ấy, cô vừa mới tốt nghiệp, Tưởng Chấn vẫn còn chưa cưới Đỗ Duyệt. Khi có hoạt động cần phụ nữ đi kèm, Tưởng Chấn đều dẫn cô đi tham dự, lời trong lời ngoài đều là khoe khoang đứa con gái tâm đắc này.
Sau đó, vào bữa tiệc kỉ niệm 25 năm ngày cưới của một ông chủ tịch nào đó, anh ta lên cơn thèm thuốc lá nên trốn ra ban công hút thuốc, không ngờ cô cũng đang ở đó.
Anh ta rút một điếu ra đưa cho cô: "Hút không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!