Chương 9: (Vô Đề)

Châu Tiểu Manh đi học trở lại sau hai ngày nghỉ ngơi, do thiếu nhiều

tiết nên buộc phải mượn vở của bạn học để đi photo, ngay sau đó cô tình

cờ gặp Tiêu Tư Trí ở hàng photo ngoài cổng trường. Châu Tiểu Manh cũng

không rõ liệu có phải anh cố tình chọn nơi này làm địa điểm gặp mặt hay

chỉ tình cờ mà thôi, cô đành mỉm cười rồi đánh tiếng chào hỏi: "Thầy

Tiêu ạ."

Tiêu Tư Trí định photo ít tài liệu, lại khéo gặp lúc Châu Tiểu Manh

không mang theo tiền lẻ, anh liền trả hộ cô, Châu Tiểu Manh bèn bảo:

"Thưa thầy Tiêu, em mời thầy uống nước được không ạ."

Tiêu Tư Trí nheo mắt cười coi như đồng ý, hai người ra siêu thị mini

mua chai nước ngọt, vừa dạo bộ vừa uống, thỉnh thoảng vẫn trao đổi mấy

câu nên trong mắt người qua đường, họ hầu như không gì bất bình thường.

Một tay Tiêu Tư Trí cầm tập tài liệu vừa photo, tay kia xách chai trà

xanh, tuy mặt luôn tươi cười nhưng giọng điệu lại khá nghiêm túc: "Bảo

em đến văn phòng tôi có việc mà sao em không đến? Em xin phép nghỉ hai

ngày là do bệnh thật à?"

Tuy Châu Tiểu Manh biết rõ xung quanh không có ai, cũng chẳng ai nghe được cuộc trò chuyện của họ nhưng cô vẫn thấy bồn chồn bất an: "Anh

trai em sai người đi điều tra thầy, em sợ anh ấy sinh nghi."

"Anh em nói gì?"

"Anh ấy bảo thầy thích đánh bạc mà còn đánh rất to."

Tiêu Tư Trí cười bảo: "Anh ta nổi tiếng thận trọng quả không chệch đi đâu được, xem chừng tôi nợ bọn cho vay nặng lãi bao nhiêu – anh ta cũng nắm rõ trong lòng bàn tay…"

Điều Châu Tiểu Manh muốn hỏi bấy lâu nay lại là một chuyện khác: "Sao hôm đó thấy lại cứu em? Thầy theo sau em ạ?"

"Sếp dặn tôi nhất định phải chú ý đến sự an toàn của em. Bữa nọ sợ em có mệnh hệ nào, tôi đành đánh liều một phen, nhưng xem chừng bọn chúng

toàn những thành phần được huấn luyện bài bản, chứ không phải bọn bắt

cóc tống tiền thông thường." Tiêu Tư Trí nói: "May sao tôi tốt nghiệp

khoa thể thao, bản thân lại có chút võ nghệ, lúc đó xông xáo lao ra cũng không khiến anh em nghi ngờ."

"Ngộ nhỡ…" Châu Tiểu Manh lo lắng bảo: "Anh em là người thất thường,

tối đó anh ấy hẹn thầy… có lẽ cũng không hẳn vì thầy đã cứu em…"

"Cấp trên đã sắp xếp ổn thỏa cả rồi, em chớ lo." Tiêu Tư Trí nói:

"Thực ra tôi đang tìm em là vì chuyện này, lý lịch của Tôn Lăng Hy có

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!