Chương 8: (Vô Đề)

Châu Tiểu Manh nhìn gã tròn chặn đúng ba phút rồi bất ngờ vòng tay ra sau, tự cởi khóa váy mình. Cô tụt chiếc váy đang mặc trên người xuống,

cởi cả đồ lót, thay bằng bộ gã vừa chỉ, thay xong cô mới ngẩng lên nhìn

gã: "Anh hài lòng rồi chứ?"

Gió đêm luồn qua qua ô cửa sổ không khép, mang chút se lạnh vờn quanh thân cô, cô nghe gai ốc nổi khắp mình mẩy. Châu Diễn Chiếu cất tiếng ậm ừ, chẳng rõ đang vui hay đang bực. Nhìn cái vẻ khoanh tay kiểu chẳng

mấy bận tâm, người dựa hờ vào đầu giường của gã, Châu Tiểu Manh đâm bực, cô nhặt chiếc váy rơi dưới sàn, mặc vào người rồi quay lưng bỏ ra

ngoài. Ấy thế mà, khi bàn tay cô vừa vặn được nắm đấm cửa thì gã đã

nhanh tay ấn sập cánh cửa lại, chỉ kịp nghe rầm một tiếng, liền sau đó,

gã kéo mặt Châu Tiểu Manh lại, đoạn nhai ngấu nghiếm bờ môi cô. Gã cứ

nhai cắn cho đến khi môi cô hằn lên một cặp vết răng sâu hoắm, gã mới

chịu thôi. Mùi hương của gã bao trọn lấy hơi thở cô: "Sao hôm nay lại

đến thăm bà ta?"

"Để nhắc mình nhớ, ai là người khiến bà ấy phải nằm liệt giường."

"Ái chà!" Gã buông tiếng cười khảy: "Vậy ra tôi phải cẩn thận hơn mới được." Nói thế nhưng gã vẫn kéo cô vào lòng, đoạn dằn cánh tay, đẩy cô

ngã xuống giường, Châu Tiểu Manh nhoẻn một nụ cười hớp hồn, kế đó, cô

vươn tay choàng qua cổ gã: "Anh, thế rốt cuộc anh có yêu em không?"

Châu Diễn Chiếu phá lên cười, môi gã rờ lên môi cô, tay tranh thủ lột chiếc áo trên người cô ra: "Yêu em ấy à? Điều gì đã khiến em suy diễn

như thế?"

"Tốt nhất anh đừng nên yêu em," Cặp mắt trong suốt của cô đầy lệ rưng rưng chực tuôn: "Có thế mới làm em bớt yêu anh…" Cô hơi nghếch mặt,

toan đặt một nụ hôn, song Châu Diễn Chiếu lại né tránh bờ môi cô: "Diễn

quá đà làm mất cả vui."

Gã buông cô ra, ngồi xuống một bên mép giường, tay châm điếu thuốc.

Cách nhau chỉ một làn khói trắng, vậy mà Châu Tiểu Manh vẫn có cảm giác

con người gã đang ở một nơi rất xa, rất cao so với mình. Cô nhổm dậy, vớ lấy ga giường bọc tạm cơ thể mình, đoạn hỏi Châu Diễn Chiếu: "Vậy anh

yêu Tôn Lăng Hy à?"

"Cô là cái thá gì mà dám hỏi tôi điều đó?"

Châu Tiểu Manh nói: "Vâng, em đang lên cơn điên ấy mà, anh đừng

chấp." Cô đứng dậy đi về phía nhà tắm, ở trong đó cô xả nước đánh răng,

đánh răng xong lại tắm, ngồi trong đó bao lâu mới chịu ra. Cứ tưởng Châu Diễn Chiếu đã bỏ đi từ lâu nhưng không hiểu sao gã vẫn ngồi lì một chỗ

phì phèo hết điếu này sang điếu nọ, căn phòng sặc lên mùi thuốc, dù cửa

sổ vẫn mở toang.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!