Châu Tiểu Manh tỉnh dậy với một thân xác rã rời, khắp người dính nhớp mồ hôi. Dì Lý đỡ cô dậy, bón cho cô nửa cốc nước, đoạn bảo: "Cô ơi, cô
sốt rồi này."
Cả một đêm nằm mơ, mãi đến giờ phút này, dường như vẫn chìm đắm trong cảnh mộng ấy, dì Lý chỉnh lại gối đầu giường để cô ngả người được thoải mái hơn, dì hỏi: "Cô muốn ăn chút gì không ạ?"
Cổ họng Châu Tiểu Manh đau rát, giọng khàn khàn, chẳng rõ là do di
chứng của thuốc mê từ hôm qua, hay do cơn sốt nữa: "Mấy giờ rồi?"
"Mười giờ rưỡi rồi ạ." Dì Lý đã quá rõ thói quen của cô, bà liền bước đến bên cửa sổ, kéo mở tấm rèm vừa dày vừa nặng đang chắn che ánh sáng
mặt trời, nhưng chỉ he hé rồi bảo: "Cô vừa mới hạ sốt, tốt nhất chớ nên
ra gió."
Toàn thân Châu Tiểu Manh nhũn ra như sợi bún, cô dựa vào đầu giường, khẽ bảo: "Tôi phải lên lớp."
"Cậu Tiểu Quang gọi điện xin phép cho cô nghỉ hai ngày rồi ạ."
Châu Tiểu Manh uể oải toan nhắm mắt. Căn phòng cô nằm quay ra góc
tường đông nam của sân vườn, có thứ gì đó xanh xanh đỏ đỏ nằm mắc trên
ngọn cây chìa ra ngoài bờ tường – vô tình lọt vào mắt cô, cô hỏi: "Ngoài kia có cái gì thế?"
Dì Lý nhô đầu ra nhìn, đáp: "Chẳng rõ bóng bay của ông tướng nhà nào
lạc đến đây, rồi mắc ở cây nhà mình cô ạ." Vừa quay vào, bà đã thấy Châu Tiểu Manh dợm rời giường, bà vội vội vàng vàng chạy đến dìu cô: "Cô ơi, cô cứ nghỉ thêm một lúc nữa đi."
Châu Tiểu Manh thấy quả bóng bay có hình Cừu Vui Vẻ mắc kẹt trên cành cây đang rung rinh trong gió. Cô chớp mắt rồi bảo: "Không sao, tôi đổ
mồ hôi nên muốn đi tắm một cái."
Dì Lý nghĩ cô mà tắm thì lâu phải biết, bà bèn đi lấy khăn tắm rồi
cũng lui ra ngoài. Châu Tiểu Manh khóa trái cửa phòng, khóa luôn cả cửa
nhà tắm, cô mở vòi xả nước vào bồn, thấy ổn rồi cô mới dám bốc máy gọi
cho Tiêu Tư Trí.
"Thưa thầy Tiêu, em bị ốm, gia đình đã xin phép cho em được nghỉ hai ngày, em gọi điện báo thầy biết."
"À được. Em đã thấy đỡ hơn chưa? Tối qua tôi đi ăn cơm tình cờ gặp em bị giật túi, bọn chúng đông quá mà tôi chỉ có một mình, lúc đó đành hô
hoán báo cháy, may có nhiều người chạy tới giúp nên bọn du côn kia mới
tản ra."
Châu Tiểu Manh biết anh đang lấy lý do thoái thác nên đành bảo: "Em cảm ơn thầy Tiêu ạ, may lúc đó có thầy đi ngang qua."
"Đừng khách sáo thế, tối qua anh trai em đã cảm ơn tôi rồi."
Châu Tiểu Manh sửng sốt, Châu Diễn Chiếu ư? Gã đã gặp Tiêu Tư Trí
rồi? Liệu đây có phải mục đích khiến Tiêu Tư Trí thả bóng bay không? Xưa nay Châu Diễn Chiếu chẳng bao giờ bận tâm tới những chuyện này, sao gã
lại đi gặp Tiêu Tư Trí?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!