Chương 6: (Vô Đề)

Mọi thứ trước mắt cô như nhòa đi, chân tay bủn rủn không tuân lệnh

đầu óc, sức vùng vẫy cũng đuối dần… lúc cô sắp rơi vào tuyệt vọng thì

đột nhiên có người nhảy ra gào toáng lên: "Mấy người đang làm gì đó?

Cảm ơn trời, cảm ơn đất cuối cùng cũng có người nhìn thấy, hơn nữa

còn lao vào quần nhau với bọn người nọ, có giọt nước bắn lên mặt cô,

chẳng rõ là thứ gì… Thuốc mê mỗi lúc một ngấm, tay chân bải hoải, rồi bị bọn chúng lôi vào con ngõ nhỏ mà không sao vùng vẫy được, chỉ nghe có

người chi hô: "Cháy rồi! Cháy rồi! Mau gọi cứu hỏa!"

Những chiếc bóng cứ lắc lư chập chờn, thế rồi cô ngất lịm đi.

Các nốt huyệt trên người bị bấm đau nhói khiến cô giật mình choàng

tỉnh, khi ấy trên trán đã đeo một túi đá, còn xung quanh là cả một đống

người đang xôn xao nhốn nháo: "May quá, tỉnh rồi! Tỉnh rồi…"

Cô chợt nhận ra mình đang nằm trên một chiếc ghế sô pha, có người cầm quạt phe phẩy cho cô, còn có người đang đổi một chiếc khăn mặt mới

toanh lau những giọt nước đá chảy ròng ròng trên trán cô. Cô thử cựa

mình nhưng tay chân vẫn không chịu nghe lời, trong đám người ấy cuối

cùng cô nhận ra một khuôn mặt quen thuộc, Tiêu Tư Trí.

Mũi anh ta sưng vù, trên đầu còn rớm máu, nhưng vết thương đã được

băng bó sơ qua, anh ta nhoẻn cười với cô. Cơ thể Châu Tiểu Manh vẫn hơi lừ đừ, ánh mắt cô không dám nấn ná lâu, đành nhìn lảng đi chỗ khác. Lúc này, đám đông tách ra, có người bước vào, Châu Tiểu Manh nhận ra Tiểu

Quang, người theo sát anh ta là Cao Minh Tường.

"Thưa anh Quang, anh xem…" Sắc mặt của Cao Minh Tường đầy lúng túng,

đoạn giải thích với Tiểu Quang: "Bọn nó lẩn nhanh quá, chỉ kịp nhìn thấy một chiếc xe ô tô mười hai chỗ, màu trắng không lắp biển, bọn em không

đuổi kịp…"

"Anh Mười bảo rồi, chẳng có gì to tát cả, đoán chừng có kẻ rắp tâm

muốn dọa dẫm cô bé thôi. Có điều ngay chú mày cứ điều tra kỹ càng đi,

ngay trên địa bàn của mình mà lại để bọn nó vuốt mũi thế à." Tiểu Quang

quay sang nhìn Châu Tiểu Manh: "Thưa cô Hai, tài xế đang đợi bên ngoài,

anh Mười bảo tôi đón cô về trước."

Cổ họng Châu Tiểu Manh tắc tịt, cảm giác như đang ngậm một thứ quái

quỷ gì đó, nghẹn nghẹn khó chịu vô cùng, mở miệng lên tiếng mà giọng

cũng khàn khàn: "Tôi không đứng dậy được."

Chân cô vẫn bủn rủn, Tiểu Quang bèn bước đến bế xốc cô lên, có điều

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!