Chương 5: (Vô Đề)

Sự giễu cợt dâng lên trong ánh mắt gã như những nhát dao xẻo vào da

thịt cô. Khóe môi Châu Tiểu Manh khẽ nhếch lên thành nụ cười: "Vâng, anh nói chí phải, quả thực em thấy hối hận kinh khủng, em thấy tiếc sao

ngày xưa mình không lên máy bay mà còn quay về đây làm gì? Sao năm đó

lại phải lo lắng cho sự an nguy của anh nhỉ? Nếu anh chết luôn một thể

với bố thì giờ đây có phải em đã sống sướng hơn không!"

Châu Diễn Chiếu lạnh lùng nhìn cô: "Cô cũng tiến bộ đấy nhỉ, giờ còn

biết đốp chát lại tôi cơ đấy. Nếu tôi không nể tình xưa thì cô tưởng bây giờ mình còn đứng được ở đây để mà đốp chát với tôi đấy chắc?"

"Vâng thực lòng em phải cảm ơn anh Mười, đáng lẽ Tiểu Quang đã lôi em đi rồi nhưng may nhờ anh nể tình gọi em về. Nhất là em còn phải cảm ơn

anh đã quan tâm em suốt hai năm qua, nhờ anh chiếu cố mà một tháng em

kiếm được những mấy vạn! Ngủ với kẻ khác chắc gì đã được giá cao như

anh!"

Châu Diễn Chiếu phá lên cười, tay mơn trớn khuôn mặt cô: "Hôm nay chắc ăn nhầm thuốc nổ hả?"

Châu Tiểu Manh quay mặt đi, nhưng một tay gã chống vào tường, tay kia bẻ cằm cô vặn ngược lại: "Trò mèo này của cô xem chừng trình còn non

lắm, đừng tưởng cô cố tính làm mình làm mẩy là tôi sẽ tin cô đang ghen

với Tôn Lăng Hy. Số đàn bà ghen tuông mà anh trai cô gặp còn nhiều hơn

ối lần số phụ nữ cô quen đấy. Châu Tiểu Manh này, sao năm đó cô không

thi vào học viện điện ảnh Bắc Kinh để được đào tạo chuyên nghiệp nhỉ,

họa chăng còn lừa được tôi."

Châu Tiểu Manh bặm chặt môi cho đến khi vành môi trắng ởn, cô bảo:

"Em không ghen với ai cả, cũng chẳng diễn kịch gì cả. Anh có bạn gái rồi thì sau này đừng làm như thế với em nữa."

"Tôi làm gì cô nào?" Châu Diễn Chiếu cười rộ lên lấy làm thích thú:

"Vả lại, chẳng phải mẹ cô còn đang nằm viện đó sao? Rồi chẳng phải cô

từng thề sẽ không để bất kỳ ai giật dây dưỡng khí của bà ta ra đó sao?

Tiền viện phí một tháng những mấy vạn, cô kiếm đâu ra?

Từng câu nói của gã như nhiều nhát dao đâm xỉa, băm cô ra thành trăm

nghìn mảnh vụn. Cô chỉ muốn rụt về phía sau, chỉ muốn co vào một nơi

không ai có thể tìm thấy trên thế gian này, vậy mà cánh tay của gã đang

chống vào tường, chính nó đã dồn cô vào ngõ cụt không lối thoát. Duy chỉ có đôi mắt ấy là như thiêu như đốt, sự chế giễu mỉa mai trong nó chẳng

khác nào hai đốm thuốc nóng bỏng giẫy, châm vào trái tim cô thủng lỗ

chỗ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!