Chương 4: (Vô Đề)

Buổi chiều có môn tiếng Anh chuyên ngành, tuy phòng máy có lắp điều

hòa nhưng vẫn oi bức như thường. Giáo viên tiếng Anh giảng bài chẳng

khác nào ru ngủ, Châu Tiểu Manh dán mắt vào quyển vở nhưng đầu óc lại

nghĩ miên man về những bức ảnh mà Tiêu Tư Trí vừa gửi mail cho cô. Xem

chừng cô chỉ biết mặt vài người trong số mười mấy tấm ảnh, phần lớn

những kẻ còn lại đều lạ hoắc, trong email có đính kèm đồng hồ đếm ngược

từ giây chín mươi đổ về, Châu Tiểu Manh cố nhồi nhét vào đầu tất cả

những đặc điểm nhận dạng của bọn họ, may thay, trí nhớ của cô rất tốt.

Môn giải phẫu có những hình ảnh về hệ thần kinh phức tạp như thế mà cô

vẫn dễ dàng đạt điểm cao, trong khi bọn con gái cả lớp phải gạo bài phát khổ phát sở.

Khi đồng hồ đếm ngược đến con số không thì bức thư biến mất trong

nháy mắt, như thể chất cồn bốc hơi vào không khi, chẳng hề để lại tăm

tích. Cô buộc phải gửi tin nhắn cho Tiêu Tư Trí, hỏi những vấn đề có

liên quan đến việc thực tập.

Ngay sau đó, Tiêu Tư Trí trả lời cô rằng, sau giờ học, anh ta sẽ đợi cô ở tòa nhà giảng dạy số hai, phòng ba trăm linh sáu.

Lầu dạy học số hai là một khu nhà đã cũ kỹ, từ lúc dãy lầu số năm và

số sáu được xây dựng ở khu Đông đến nay, dãy nhà số hai rất ít khi được

xếp lịch học, vả lại phần lớn các khoa chỉ học có hai tiết buổi chiều

nên dãy lầu số hai càng hoang vắng, nơi đây chỉ có lác đác một vài

nghiên cứu sinh đến tự ôn tập. Phòng ba trăm linh sáu vốn là một gian

phòng nhỏ xíu. Tiêu Tư Trí viết lên bảng đen hai chữ "Đang họp", rồi cầm một chiếc laptop đợi cô ở đó.

Châu Tiểu Manh khoác cặp bước vào, chẳng nói chẳng rằng ngồi xuống

hàng ghế ngay sau lưng anh, cô lật sách bắt đầu gạch chân những phần

trọng điểm, giọng cô tuy nhỏ xíu những cách nhau một dãy ghế, vừa đủ để

âm thanh truyền đến tai anh : "Em cần một số thứ."

"Thứ gì?"

"Máy nghe trộm, loại đó chợ đen thường bán rất nhiều."

Tiêu Tư Trí vẫn tỉnh bơ: "Như thế mạo hiểm quá, rất ít người có thể

ra vào nhà họ Châu, anh ta sẽ dễ dàng xét em vào diện tình nghi. Vả lại

những loại máy móc như thế, tôi không thể xin giúp em được."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!