Chương 3: (Vô Đề)

Mùi rượu nồng nặc theo hơi thở của gã phả vào gáy cô đến là nóng rát

khó chịu. Trong khi Châu Tiểu Manh vẫn nằm im thin thít thì Châu Diễn

Chiếu lại khẽ bật cười, gã rà môi lên phần tóc gáy cô, những sợi râu lún phún mới mọc dưới cằm cọ vào da thịt khiến cô cảm thấy ran rát. Châu

Tiểu Manh nhằm nghiền mắt, buông xuôi theo những nụ hôn phóng túng của

gã. Rất ít khi bắt gặp Châu Diễn Chiếu say rượu, họa hoằn lắm thì một

năm hai lượt, khổ nỗi lần nào lê tê phê cũng dở điên dở khùng, thành thử cô không muốn dây vào. Quả nhiên, Châu Diễn Chiếu hôn tới tấp chừng một lát là đã loạng choạng đứng dậy, bảo: "Tôi đi tắm cái đã."

Bấy giờ Châu Tiểu Manh mới mở mắt: "Có cần em giúp không?"

Gã vươn tay nâng cằm cô lên, bình thường tay gã vốn khỏe, lúc này men say lại càng xúi hắn siết mạnh tay hơn, khiến Châu Tiểu Manh đau nhói.

Trên những ngón tay ấy là sự pha trộn giữa mùi rượu với mùi xì ga hôi

hám lợm mửa. Châu Diễn Chiếu nhếch mép cười: "Một lần tắm chung có gia

ba nghìn, nhỡ tôi không kiềm chế được, giải quyết em ngay trong nhà tắm

là lại mất toi tám nghìn." ngón trỏ của gã vươn ra, rà lên bờ môi xinh

xắn mềm mại của cô. Gã nói chậm rãi như nhả từng chữ một: "Tôi sợ đắt…"

Gã buông tay, phá lên cười, rồi bỏ mặc một Châu Tiểu Manh đang đơ như gà gỗ, gã tiến về phía nhà tắm.

Ở trong nhà tắm, Châu Diễn Chiếu vừa kỳ cọ vừa nghêu ngao hát. Trong

lòng Châu Tiểu Manh khẳng định chắc như đinh đóng cột rằng gã say thật

rồi, có lẽ lần say gần đây nhất là từ nửa năm trước, tuy nhiên, cái lần

bí tỉ ấy cũng không hề nghe tiếng gã hát. Giọng của Châu Diễn Chiêu mà

hát thì phải dùng đến từ lạc giọng và sai nhịp để mà hình dung, hiếm khi thấy Châu Diễn Chiếu vui vẻ đến nỗi vừa hát vừa hứng khởi gào toáng tên cô: "Châu Tiểu Manh! Này Châu Tiểu Manh!"

Châu Tiểu Manh không dám để gã gọi đến lần thứ ba, liền đứng phắt dậy, kéo lê cái dép ra đến cửa nhà tắm: "Gì ạ?"

"Dầu gội của tôi đâu?"

Châu Tiểu Manh biết tỏng gã say khướt rồi, đây là phòng cô thì đào

đâu ra mấy thứ đó của gã, cô bảo: "Để em qua phòng anh lấy nhé."

Châu Tiểu Manh chạy vội sang căn phòng ngủ rộng nhất nằm cuối hàng

lang, hằng ngày Châu Diễn Chiếu không bao giờ cho phép cô bén mảng vào

đây, nhưng lúc này gã đang say bí tỉ có còn biết trời trăng gì nữa đâu,

thế nên cô nhân cơ hội này qua đó xem xét luôn một thể. Ngặt nỗi thời

gian gấp gáp quá, cô không dám rầy rà, tạt vào phòng tắm lấy chai dầu

gội rồi chóng vánh đảo mắt điểm qua mọi đồ đạc trong phòng: giường, tủ

kệ, ghế sô pha, tủ liền tường… xem ra phòng của đàn ông cũng chẳng có gì đặc biệt. Cô chỉ lo mình đi lâu la, gã sẽ sinh nghi liền ba chân bốn

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!