Châu Tiểu Manh là sinh viên ngoại trú, tuy ở ký túc xá vẫn có giường
nằm nhưng hầu như chưa bao giờ ngủ lại trường. Chỉ trường hợp đặc biệt
như hôm nay, buổi sáng có bốn tiết, buổi chiều có hai tiết, nên cô mới
ăn cơm ở căng tin rồi về ký túc xá đánh một giấc.
Trong phòng còn có ba đứa con gái nữa. Cả ba đều là sinh viên nội
trú, đương nhiên họ thân thiết với nhau hơn với cô. Lúc rảnh rồi, ba đứa thường túm tụm lại một góc, bàn về những bộ phim và những ngôi sao màn
bạc. Dạo này còn có cả phụ đạo viên mới là Tiêu Tư Trí – thường xuyên
xuất hiện trong những câu chuyện của họ.
Tiêu Tư Trí mới ngoài hai mươi, đẹp trai phong độ, miệng chưa hé lời
mà nụ cười đã chúm chím trên môi, bọn con gái trong lớp ai cũng mê như
điếu đổ, cái tên Tiêu Tư Trí như treo trên miệng họ suốt cả ngày. Bọn họ học chuyên ngành hộ lý, cả khoa này rặt một lũ vịt trời, chẳng hiểu
lãnh đạo trường y nghĩ gì mà lại phái một phụ đạo viên là nam đến.
Khoảng nửa tháng trước, ngay buổi họp lớp đầu năm học, Châu Tiểu Manh đã được diện kiến Tiêu Tư Trí trong một cuộc gặp gỡ thoáng qua chẳng để lại ấn tượng gì sâu sắc, chỉ bởi hôm đó đúng vào thứ năm, bụng bảo dạ
chỉ mong cuộc họp kết thúc để cô còn tạt qua bệnh viện thăm mẹ. Bởi thế
nên kể cả có là Tiêu Tư Trí hay ngôi sao điện ảnh này nọ đi chăng nữa
thì cũng chẳng gây được sự hứng thú với cô, lúc ngả mình xuống giường,
đang thiêm thiếp thì đột nhiên di động rung lên báo có tin nhắn.
Nhiều năm nay, Châu Tiểu Manh bị bệnh bất ổn tinh thần, dù ngủ say
đến mấy, chỉ cần máy báo có tin nhắn là sẽ giật mình bật dậy, trong lòng Tiểu Manh lúc nào cũng canh cánh lo sợ tin nhắn ấy là của bệnh viện gởi đến. Lần này không phải tin nhắn của bệnh viện mà là một số máy hoàn
toàn lạ lẫm với nội dung: "Sách của quý khách đặt mua hiện không thể gởi đến tận nơi, kính mong quý khách ra cổng Nam số ba của trường để ký
nhận."
Tin nhắn cài sẵn một chương trình xóa tự động, cô đọc xong thì nó
biến mất tăm mất dạng, Châu Tiểu Manh nắm chặt chiếc điện thoại trong
tay, đoạn bật dậy khỏi giườn. Ba đứa bạn cùng phòng nằm trên giường
nhưng vẫn chưa ngủ, ngó xuống thấy cô đang chải đầu liên hỏi: "Sao đấy?"
"Tớ có đồ chuyển phát nhanh, phải ra ngoài ký nhận."
Châu Tiểu Manh ra cổng Nam số ba nhưng lại chẳng thấy bóng dáng một
ai, chỉ có bảo vệ của học viên hộ lý và thầy phụ đạo Tiêu Tư Trí đang
đứng đó trò chuyện với nhau. Trong lúc Châu Tiểu Manh đang lưỡng lự thì
Tiêu Tư Trí để ý thấy cô, đoạn gọi đích danh: "Châu Tiểu Manh?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!