Chương 15: (Vô Đề)

Trong nháy mắt Tiểu Quang bỗng sực hiểu, hắn đẩy văng cô ra, khiến

Châu Tiểu Manh mất đà ngã loạng choạng. Cô nhếch mép cười khinh khỉnh

khi đã lấy lại thăng bằng, ánh mắt hướng về phía đầu hành lang, nơi Châu Diễn Chiếu đang đứng. Tiểu Quang không hề hé răng nói lấy một lời, chỉ

có mình Tiểu Manh hỏi vặn lại: "Chẳng phải anh tôi ra ngoài rồi sao?"

"Tôi lên lấy quần áo." Ánh mắt của Châu Diễn Chiếu nhìn xoáy vào Tiểu Quang thay vì nhìn cô: "Cậu đừng chấp nó, nó cắn thuốc nên giờ đang lên cơn điên đó mà."

Tiểu Quang vẫn im thin thít. Châu Diễn Chiếu đi lướt qua hắn, đoạn

lôi phắt cánh tay Châu Tiểu Manh, đẩy cô suýt thì ngã chúi nhụi về phòng mình: "Đừng tưởng tôi nhịn cô chuyện vừa nãy là cô được thể vênh váo.

Con người Tiểu Quang thế nào, tôi biết rõ hơn ai hết, cô đừng có mà đụng vào nó."

Cặp mắt của Châu Tiểu Manh long lanh sáng trong bóng tối dường như là làn nước thanh mát phản chiếu bóng trăng: "Nghe anh nói mà em thấy sặc

mùi ghen tuông. May thay em vốn biết anh chỉ có hứng với đàn bà, bằng

không thể nào em cũng tưởng hai người đang yêu nhau!"

"Tôi cấm cô được đụng đến những người xung quanh tôi." Châu Diễn

Chiếu gằn từng chữ một: "Không thì đừng trách tôi cho cô nằm liệt giường thêm ba tháng nữa!"

Châu Tiểu Manh cất tiếng cười se sẽ như một con mè. Cô vươn dài cánh

tay, dợm chạm vào mặt Châu Diễn Chiếu, nhưng gã mau chóng sập cánh cửa,

đóng rầm một tiếng ngay trước mặt cô, suýt thì Châu Tiểu Manh ăn đủ với

cái mũi. Cô tựa người vào cửa, đứng đó lắng nghe tiếng bước chân xa dần, thở hổn hển không ra hơi như thể toàn bộ sức lực đã bị rút mòn.

Đêm ấy, giấc ngủ chập chờn Châu Tiểu Manh khiến cô mơ thấy nhiều

điều. Người xuất hiện trong mơ mang một khuôn mặt lạ lẫm, người đó nắm

tay cô và hỏi: "Tiểu Manh, chúng mình bỏ đi cùng nhau nhé…"

Cô đưa tay chạm khẽ vào khuôn mặt ấy, ngay lập tức người đó tan biến

thành một dúm bột bị gió thổi dạt đi bốn phương trời, thậm chí chẳng còn tàn dư lại dù chỉ chút bụi bặm.

Hôm sau lại là một ngày đẹp trời với nắng ráo và tiết thu trong lành.

Châu Tiểu Manh không tài nào ngủ tiếp được, cô vác mí mắt hơi sưng

xuống lầu ăn sáng, bấy giờ Châu Diễn Chiếu không có mặt ở nhà. Hôm nay,

Châu Bân Lễ lại có vẻ nhấp nhỏm khác thường, mặc kệ người hộ lý dỗ dành

đủ kiểu, ông cụ nhất quyết không chịu ăn cháo. Châu Tiểu Manh thấy thế

liền bảo: "Để tôi làm cho." Người hộ lý lập tức chuyển bát cháo cho cô.

Cháo trong bát vẫn còn hơi nóng, Châu Tiểu Manh xúc một thìa, từ từ thổi, đoạn bảo: "Bố ăn cháo đi ạ."

Châu Bân Lễ ngô nghê nhìn cô rồi bất ngờ hỏi: "Ai đánh con thế, Tiểu Manh?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!