Châu Diễn Chiếu chưa mở miệng nói thì Châu Tiểu Manh đã nhanh nhảu
gọi: "Anh!" đoạn bảo: "Anh đừng giận chị Tôn. Hôm nay chính em dắt chị
Tôn đến đây. Trên đường chị ấy cứ khuyên em quay về, nhưng em bảo đã đến tận đây rồi, anh có giận thì bọn em vẫn phải đến."
Châu Diễn Chiếu cười nói: "Giận ấy à, sao anh phải giận?" vừa nói gã
vừa khoát tay tỏ vẻ lạnh nhạt. Đám con gái trong phòng liền lục tục nối
đuôi nhau lui ra ngoài bằng sạch. Tiểu Quang cũng định dẫn người đi thì
nhận được ánh mắt ra hiệu của Châu Diễn Chiếu.
Tuy vẫn ở lại nhưng Tiểu Quang luôn có khả năng khiến người khác có
cảm giác căn phòng này không hề có mặt hắn. Đám vệ sĩ của Châu Diễn
Chiếu cũng vậy, họ lúc nào cũng đứng lù lù một đống như mấy cái cột nhà, chẳng nói chẳng rằng bao giờ.
Căn phòng trở nên im ắng, chỉ còn tiếng "tạnh tạch" lanh lảnh phát ra từ chiếc bật lửa trên tay Châu Diễn Chiếu. Bấy giờ Tôn Lăng Hy mới nhìn rõ khuôn mặt gã, sắc mặt cô thoắt trắng bệch, cô sững người nhìn vết
xước trên khóe miệng gã phải đến vài giây, thế rồi bối rối ngoảnh sang
nhìn Châu Tiểu Manh, đoạn bảo: "Tiểu Manh này, hay chúng ta về vậy… anh
trai em đang bận…"
Tiểu Manh nhận ra sự có mặt của Tiêu Tư Trí liền thốt lên: "Ơ thầy Tiêu, sao thầy cũng ở đây ạ?"
"Anh Châu có việc muốn bàn với tôi…"
Tiêu Tư Trí nhận ra bầu không khí trong phòng có phần tế nhị. Lần đầu tiên được nhìn tận mặt Tôn Lăng Hy đâm ra ánh mắt anh cũng láo liên
nhiều hơn, vừa quan sát vừa ngó Châu Tiểu Manh, lát sau đành cười gượng
bảo: "Hay tôi ra ngoài làm điếu thuốc…"
Châu Diễn Chiếu liền hất hàm, lập tức có người dâng thuốc lá tận tay
Tiêu Tư Trí, anh đành cầm lấy, liền đó có kẻ khác giúp anh châm lửa,
Tiêu Tư Trí bèn cảm ơn rối rít. Châu Tiểu Manh hơi chau mày, bảo: "Anh,
chỗ này có người ngoài, hay tìm chỗ khác nói chuyện riêng với chị Tôn
trước đã…"
"Có gì mà phải giấu? Vả lại thầy Tiêu đâu phải người ngoài." Châu
Diễn Chiếu cười ngặt nghẽo: "Hai người ngồi đi, nằng nặc đòi lên núi thế này hẳn phải có chuyện quan trọng lắm. Nào, nói đi, chuyện gì."
Tôn Lăng Hy cười ngượng nghịu, bảo: "Thực ra cũng không có gì, đáng nhẽ em định gọi điện cho anh…"
Châu Tiểu Manh phì cười ngắt lời bảo "Chuyện này nói qua điện thoại
mà nghe được à?!" – rồi khẽ đẩy Tôn Lăng Hy về phía trước: "Nào, ngồi
xuống cạnh anh em rồi từ từ kể anh ấy nghe. Hẳn anh ấy phải mừng lắm."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!