Chương 11: (Vô Đề)

Châu Tiểu Manh lại xin nghỉ học hai ngày với lý do đổ bệnh, Tiêu Tư

Trí biết chuyện tự nhiên cảm thấy lo nhưng cũng không dám đánh liều liên lạc với cô. Dẫu sao anh ta chỉ sợ mình đã lọt vào tầm ngắm của Châu

Diễn Chiếu, nếu như tần suất liên lạc quá dồn dập, nói chưa biết chừng

sẽ khiến Châu Diễn Chiếu sinh nghi. Tiêu Tư Trí cân nhắc tình hình chung mấy ngày qua, bụng bảo dạ chưa chắc Châu Tiểu Manh đã gặp nguy hiểm,

Tiêu Tư Trí cũng tìm hiểu tình hình xung quanh từ cái lần Châu Tiểu Manh nghỉ học gần đây nhất, nghe nói sức khỏe của Châu Tiểu Manh rất yếu,

một học kỳ thường xuyên xin nghỉ phép khoảng tám đến mười lần, nên tạm

thời anh cứ phải ổn định tinh thần, tỏ vẻ như chưa từng có chuyện gì xảy ra cái đã.

Mưa vào tầm chiều muộn lại đúng dịp cuối tuần nên khuôn viên trường

càng trở nên vắng vẻ hơn. Sau bữa cơm, Tiêu Tư Trí ra khỏi nhà ăn, vừa

về đến cổng ký túc xá dành cho nhân viên trong trường thì đột nhiên có

người xông ra chặn đường anh: "Chào thầy Tiêu!"

Nom mặt mũi kẻ cầm ô ấy lạ hoắc, hắn lịch sự đề nghị: "Ông chủ của chúng tôi có chuyện muốn bàn với thầy Tiêu."

Trong lòng Tiêu Tư Trí luôn đề cao cảnh giác nhưng ngoài mặt lại thoáng hốt hoảng: "Ông chủ của mấy người là ai?"

Hắn quay người nhìn về phía một chiếc Mercedes đang đỗ cách đó không xa, đoạn bảo: "Thầy Tiêu lên xe khắc biết."

Tiêu Tư Trí theo hắn đi về phía xe, gã đàn ông kia mở cửa xe, nhận

lại chiếc ô từ tay anh. Cơn mưa to như trút nước, Tiêu Tư Trí đành khom

người leo lên xe, cánh cửa khép lại, chiếc xe khẽ rung lên rồi lướt ra

khỏi trường êm như ru.

Lần thứ hai trong đời, ngay trên chiếc xe Mercedes đang lao đi trong

màn mưa gió, Tiêu Tư Trí được đối diện với một Châu Diễn Chiếu khét

tiếng bằng xương bằng thịt. Sắc đêm ngoài cửa xe sẫm dần, xe chạy ra

khỏi khuôn viên trường đại học, đèn hai bên đường được bật sáng choang

lấp lánh như một chuỗi ngọc. Thành phố này trở nên sạch sẽ hơn nhờ cơn

mưa thu tầm tã, nước mưa gột rửa con đường nhựa mang lại cho nó một màu

đen nhánh, thậm chí lằn sơn dành cho khách bộ hành cũng bóng loáng như

ngọc. Trong màn mưa xối xả bao phủ lên hết thảy, dường như mọi vật đang

thở ra làn hơi mới mẻ của sự phồn vinh.

Châu Diễn Chiếu vẫn tỏ ra nhã nhặn ôn tồn: "Cuối tuần mà thầy Tiêu không đi đâu chơi sao?"

Từ lúc leo lên xe, mọi ý nghĩ của Tiêu Tư Trí chuyển biến rất mau

chóng. Đến lúc này đây, anh trả lời bằng một giọng điệu có vẻ qua quýt

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!