Chương 1: (Vô Đề)

Lúc Châu Tiểu Manh đang tắm thì dì Tôn đã lên gõ cửa một lần, lần thứ hai, dì chỉ đứng ngoài nói vọng vào: Thưa cô, sắp muộn giờ học rồi ạ."

Ở nhà này, nếu không tính tài xế và đầu bếp thì có cả thảy sáu người

làm, chỉ bốn trong số đó được phép lên tầng hai nên họ nằm lòng thói

quen tắm sáng lề mề của cô Hai, nhanh lắm thì cũng phải hơn một tiếng

đồng hồ. Đáng ra, dù là quản gia hay giúp việc cũng không dám thúc giục, nhưng vì lúc dùng bữa sáng, vẻ mặt của cậu cả nhà họ Châu không được

vui, gã sốt ruột bảo: "Lên gác gọi con bé xuống ăn sáng mau."

Thế là dì Tôn lại lóc cóc lên gọi.

Châu Tiểu Manh cũng biết thừa có người ra lệnh nên họ mới dám làm

thế, chứ người làm trong nhà không ai to gan đến nỗi dám giục mình,. Cô

vội khóa vòi hoa sen, bước ra khỏi bồn tắm. Làn da ngâm trong nước nóng

hàng giờ liền nên vừa đỏ ửng vừa nhăn nheo. Cô ngó qua một lượt rồi

choàng lên người chiếc áo tắm. Mái tóc đã gội nhiều lần nhưng lại quên

không xoa dầu xả nên giờ đây nó vừa khô vừa rối. Cô cố chải mà chiếc

lược cứ rít rìn rịt, cuối cùng cô đành vất chiếc lược xuống, lấy lọ

dưỡng xịt tứ tung lên tóc. Một lúc sau, chiếc lược mới chải trơn tru

được. Sau đó cô vớ lấy cái máy sấy, hong cho tóc âm ẩm. Cuống cuồng thoa kem lên mặt rồi cô mới thay đồ, mở cửa bước xuống lầu.

Mới sáng sớm ra mà Châu Diễn Chiếu đã phải đợi đến sốt cả ruột. Gã

quẳng tờ báo trên tay xuống bàn ăn, khi ấy Châu Tiểu Manh vừa hớt hải

chạy xuống đến bậc thang cuối cùng.

"Con chào bố." Cô nhoẻn cười với ông cụ ngồi phía đối diện, sau đó nở một nụ cười gượng gạo: "Em chào anh."

Châu Bân Lễ ngồi ở đầu kia bàn ăn, ngoác miệng ra thành nụ cười ngô

nghê như trẻ con, ông bập bẹ nói: "Tiểu Manh… hôm nay… không… mặc… váy

à."

Mái tóc muối tiêu của Châu Bân Lễ bị cắt ngắn cụt lủn, vừa đủ để thấy rõ một vết sẹo to đùng trên đầu. Ông từng bị thương nặng ở đầu và di

chứng để lại rất trầm trọng: ý thức của ông bây giờ chỉ ngang bằng với

một đứa trẻ chừng bảy, tám tuổi. Bên cạnh đó, ông còn bị liệt nửa người, phải đi lại bằng xe lăn.

Châu Tiểu Manh nhỏ nhẹ trả lời ông: "Hôm nay con phải đi học nên không mặc váy ạ."

"Đi học…" – Ông cụ nghiêng đầu, nước dãi rỉ ra từ khóe miệng. Y tá

đứng cạnh vội vớ chiếc khău lau miệng, rồi tiếp tục bón món cháo chim

câu cho ông. Ông lão quấn cái yếm như trẻ con. Thường ngày, ông quen

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!