Chương 7: (Vô Đề)

Chap 7.1: Nguyễn Bảo Nhi. Rốt cuộc cô thật sự là ai?

Green school, 6.42 am

Nó ngồi trong lớp nhưng đầu nó vẫn để đâu đâu. Ana gọi nó mãi ko được, đành hét lên, rung chuyển cả cái lớp:

- NGUYỄN BẢO NHI, BÀ TỈNH LẠI CHO TÔI!

- Hở_ hồn nó trở về_ động đất, sóng thần hay bão lũ gì hả?

- Phì! Hahaha!_ Ana cười lớn_ bộ bà tương tư anh nào hả?

- Tôi đập cho bà một cái bây giờ_ nó lườm_ bà để cho tôi yên. Đi mà tìm tên Ken nói chuyện!

- Nói chuyện cái khỉ khô_ Ana lườm lại nó_ ko gặp hắn thì thôi chứ nhìn cái bản mặt là muốn oánh à.

- Ờ. Ghét của nào trời trao của ấy đó nha_ nó nói giọng đểu_ bà cứ thế áp dụng.

- Bà... Đáng ghét! Ko nói nữa! Bà toàn trêu tui.

- Sự thật mà_ nó thản nhiên, làm cô bạn tức xì khói (khói này độc. Cẩn thận)

- Grừ, con bạn trời đánh!

5 phút sau, hắn và Ken mới bước vô lớp.

- Hê, đến sớm vậy_ Ken cười tươi làm chết bao nữ sinh trong lớp, còn nó và Ana miễn nhiễm.

- 6h51

34s, còn 9

26s là vào lớp, sớm cái khỉ gì_ Ana xỏ lại Ken, cười đểu.

- Cô ko phải móc họng tôi đâu, nhỏ chết bầm!_ Ken tức tối.

- Tên trời đánh như anh thì họng làm sao mà móc được.

- Cô... Đợi đó!

- Haha! Tôi đợi xem anh làm gì được tôi!

Chỗ nó và hắn thì cảm giác như tụt xuống - 1000 độ vậy.

- Hôm nay cô đến sớm quá ta_ hắn mở đầu chiến tranh.

- Bình thường!_ ngắn gọn, lạnh lùng.

- Khổ_ hắn chơi một câu khó hiểu, mang phong cách hệt nó.

- Giề??

- Ngố!

- Hả?!?

- Ngốc!

- Điên!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!