Cuối cùng, Tống Ấu Quân vẫn phải mang con heo nhỏ trở về cung. Con heo đen chạy loạn trong phòng, cứ va vào bàn ghế, phát ra những tiếng động lạ. Tống Ấu Quân cảm thấy rất đau đầu và liền sai cung nhân mang nó đến thiên điện để dưỡng.
Dù sao thì, nàng thật sự không thể thích nổi một con heo. Nếu là thịt heo, nàng có thể rất thích ăn, nhưng nuôi nó thì lại không hề có kinh nghiệm.
Nghĩ lại, cũng phải cảm ơn Tống Ngôn Ninh vì sự ân cần của y.
Tống Ấu Quân nghĩ đến sự kiện này và nhận ra đã đến lúc hỏi Tống Ngôn Ninh về những chi tiết cụ thể mà nàng còn chưa rõ. Trước mắt, lễ hội tế thiên sắp diễn ra, nàng sẽ rất bận rộn, không có nhiều thời gian rảnh. Tống Ấu Quân vừa lo lắng vừa nghĩ ngợi, và sai cung nhân chuẩn bị một chiếc xe ngựa bình thường.
Tiết Quân đã xin nghỉ hai ngày trước, nói rằng có một buổi đấu giá binh khí tại Lâm Lang Các trong hai đêm tới, cô muốn đi tìm một món bảo bối. Tống Ấu Quân lúc đầu không để ý lắm, nhưng vì nhớ đến yêu cầu của Tống Ngôn Ninh với Khương Nghi Xuyên, nàng quyết định sẽ đi cùng Tiết Quân để xem sao.
Trước đây, mỗi lần ra cung, nàng đều gặp phải những phiền toái không đáng có, như việc gặp Trác Ương Lan gây sự ở Cẩm Vân Lâu hay Tống Ngôn Ninh làm loạn ở tửu lầu. Vì vậy, lần này, Tống Ấu Quân quyết định cải trang để tránh bị nhận ra.
Nàng chọn một bộ váy màu nguyệt bạch, với tay và cổ áo thêu sợi vàng tinh tế. Bộ trang phục không quá rực rỡ nhưng vẫn tỏ ra cao quý. Nàng dùng một chiếc tế sa* đen để che mặt, dù hơi hạn chế tầm nhìn nhưng vẫn có thể bảo vệ nàng khỏi bị nhận diện.
*tế sa: mạng che mặt.
Mặc dù người thực sự quen biết nàng sẽ dễ dàng nhận ra, nhưng Tống Ấu Quân chỉ không muốn bị những người ngoài cung phát hiện.
Khi gần đến chạng vạng, nàng uống một chén cháo, đứng gần cửa nhìn lên cao, ngắm những đám mây đỏ lan rộng khắp bầu trời.
Tống Ngôn Ninh rời khỏi tẩm cung sớm, trực tiếp đến Tẫn Hoan Cung. Khi y đến gần, phát hiện có một chiếc xe ngựa bình thường đứng ở cửa cung. Y đang thắc mắc là ai đến, thì thấy Tống Ấu Quân đứng gần cửa vẫy tay với mình.
"Hoàng tỷ, xe ngựa này là của ai vậy?" Tống Ngôn Ninh bước nhanh lại gần.
"Là của ta." Tống Ấu Quân trả lời.
"A? Tỷ muốn xuất cung sao?" Tống Ngôn Ninh lau mồ hôi trên trán. "Ta cũng phải đi!"
Tống Ấu Quân gật đầu: "Ừ, ta đang đợi ngươi đây. Đi thay quần áo đi, chúng ta cải trang một chút để tránh bị nhận ra."
Tống Ngôn Ninh nghĩ ngợi một lát rồi nói: "Hoàng tỷ, cho ta mượn một bộ xiêm y đi."
Tống Ấu Quân ngạc nhiên: "Ngươi muốn mặc đồ nữ sao?"
"Hiện giờ về cung thay đồ tốn quá nhiều thời gian. Dù sao ngươi cũng nói muốn cải trang, mặc xiêm y của ngươi chắc sẽ không ai nghi ngờ ta là ai." Tống Ngôn Ninh cười nói. "Trước kia ta cũng từng mặc qua mà."
Y chỉ mới mười bốn tuổi, chiều cao so với Tống Ấu Quân thấp hơn một chút, nếu mặc đồ nữ cũng chẳng ai nghi ngờ.
Tống Ấu Quân bảo Hòa Nhi chọn một bộ váy hồng và vàng, rồi để y thay đồ tại thiên điện.
Bộ váy hơi rộng so với y, và váy gần như chạm đất, nhưng không có vấn đề gì lớn khi đi lại. Hòa Nhi còn búi tóc và đội cho y một chiếc tế sa giống Tống Ấu Quân. Nhìn vào, Tống Ngôn Ninh thật sự giống một tiểu cô nương.
Một chút cũng không thể nhận ra đó là một thiếu niên.
Y vui vẻ, hoàn toàn không cảm thấy ngượng ngùng, nhưng khi đi đường lại luôn quên kéo váy lên, liên tục dẫm phải.
Hai người cùng một chiếc xe ngựa rời cung, trên đường, Tống Ngôn Ninh ăn điểm tâm và nghịch ngợm chiếc váy của mình.
Tống Ấu Quân nhân cơ hội hỏi: "Tống Lục, khối bạch ngọc đó, ngươi lấy ở đâu vậy?"
Nhắc đến khối bạch ngọc, Tống Ngôn Ninh cảm thấy có chút tâm lý bất an, không còn vẻ vui vẻ như trước: "Là ta thấy ở một tiệm ngọc thạch."
Không phải do người khác tặng.
Tống Ấu Quân lặng lẽ hỏi: "Vậy sao ngươi lại mua khối ngọc đó?"
Tống Ngôn Ninh thành thật trả lời: "Nhị ca nói khối ngọc đó là loại thượng phẩm, tỷ chắc chắn sẽ thích, nên ta mới mua."
"Vậy sao ngươi lại biết đó là của Khương Nghi Xuyên?" Nàng hỏi tiếp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!