Chương 2: Lại một hiểu lầm mới

Tống Ấu Quân suýt chút nữa tức giận đến ngất xỉu.

Nàng chỉ vào đầu Tống Ngôn Ninh, nghiến răng nghiến lợi:

"Ngươi bây giờ ngậm miệng cho ta, vào trong điện đứng chờ ngay lập tức!"

Tống Ngôn Ninh ngẩn người, nhưng thấy hoàng tỷ giận dữ, y ngoan ngoãn đi vài bước. Trước khi rời đi còn định quay lại cảnh cáo Khương Nghi Xuyên, nhưng vừa hé môi đã bị ánh mắt sắc như d.a. o của Tống Ấu Quân chặn đứng.

Không dám thêm lời, y cụp đầu chui vào trong điện, chỉ là vẫn lưu luyến ngoái lại nhìn.

Tống Ấu Quân hít sâu một hơi, ánh mắt xoáy vào bóng lưng y cho đến khi khuất hẳn. Sau đó, nàng mới quay sang Khương Nghi Xuyên.

Khương Nghi Xuyên cũng chỉ là một thiếu niên mười mấy tuổi, ngũ quan sắc nét nhưng nét mặt vẫn còn non nớt. Dáng đứng thẳng, thần sắc lạnh lùng, khí chất hơn người. Tuy nhiên, ánh mắt đầy vẻ chán ghét của hắn không che giấu được, làm Tống Ấu Quân thấy rõ mồn một.

Chỉ liếc nhìn nhau một cái, Khương Nghi Xuyên đã xoay người dứt khoát rời đi.

Tiễn được vị "Phật lớn" này, Tống Ấu Quân thở phào, xoay người vào điện. Nàng cất giọng đầy uy lực:

"Tống Ngôn Ninh, lại đây!"

Tống Ngôn Ninh đang ngồi trên ghế gần đó, lập tức nhảy dựng lên, tung tăng chạy đến.

"Hoàng tỷ, nghĩ ra cách trừng trị Khương Nghi Xuyên chưa?"

Tống Ấu Quân nắm lấy gương mặt mũm mĩm của y, giọng lạnh băng:

"Ngươi ăn cơm hay là ăn bã đậu vậy? Nhìn không ra sắc mặt người ta sao?"

Tống Ngôn Ninh kêu đau, vội vàng cầu xin:

"Hoàng tỷ, đau quá! Tha cho ta đi mà!"

Nàng siết một hồi rồi mới thả tay, mắng:

"Heo còn biết quay về chuồng, ngươi thì đến heo cũng không bằng! Ta bảo im miệng, ngươi lại lắm lời, ngươi có phải đầu óc hỏng rồi không?"

Tống Ngôn Ninh bị mắng đến ấm ức, nước mắt lưng tròng, đứng nép sang một bên xoa mặt.

"Không phải tỷ bảo chỉ cần có cơ hội thì phải dạy dỗ Khương Nghi Xuyên sao? Lần này không phải do hắn suýt hại tỷ mất mạng sao? Sao lại tha cho hắn được?"

Tống Ấu Quân không trả lời ngay, chỉ ngồi xuống cố nén giận.

Y là một đứa trẻ ngang ngược, đã quen cùng nàng gây chuyện khắp nơi. Chỉ cần thấy Khương Nghi Xuyên là lập tức kiếm cớ làm loạn. Nhưng nàng hiểu rõ, bản thân không còn là vị trưởng công chúa ngông cuồng kia nữa. Nếu còn tiếp tục làm càn, cái kết sẽ chẳng khác gì nguyên chủ: Mất mạng dưới tay nam chính.

Tống Ấu Quân thở ra, nhẹ nhàng nói:

"Tống Ngôn Ninh, nghe kỹ đây. Từ nay về sau, không được tùy ý làm nhục người khác, đặc biệt là Khương Nghi Xuyên. Nếu ngươi còn tái phạm, tự chịu hậu quả!"

Tống Ngôn Ninh trợn tròn mắt, kinh ngạc nhìn nàng, ngờ vực hỏi:

"Tỷ không phải hoàng tỷ của ta."

Tống Ấu Quân giật mình, lập tức giả vờ tức giận:

"Ngươi nói bậy bạ gì đó?"

Y chầm chậm lùi lại, nghiêm túc đáp:

"Chắc chắn là lần rơi xuống nước đó làm ngươi gặp tà ma. Ta phải đi tìm phụ hoàng, bảo ngài làm pháp sự trừ tà cho tỷ!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!