Tống Ấu Quân thành thật đến mức không dám phản ứng, rụt người vào trong chăn giả vờ ngủ, không dám nhúc nhích.
Bộ dạng của nàng suýt nữa khiến Khương Nghi Xuyên bật cười vì tức giận.
Khi nàng ngủ thật, không bao giờ thấy yên lặng và ngoan ngoãn đến vậy.
Bởi vỉ nàng đã cố tình giả vờ ngủ, Khương Nghi Xuyên chẳng có cách nào khác. Biết rõ mình bị lợi dụng, hắn đành nuốt ấm ức, tức giận đi ra ngoài đứng trong sân hồi lâu.
Khi trở về phòng, Tống Ấu Quân đã ngủ rất say, hơi thở đều đặn, chân tay tùy tiện quấn lấy chăn, chiếm gần hết cái giường.
Khương Nghi Xuyên bực mình, cầm lấy tấm chăn mỏng, quấn nàng lại thành một cục, sau đó kéo nàng sang mép giường, tự mình chiếm lại không gian. Tống Ấu Quân vẫn ngủ ngon lành, hoàn toàn không hay biết gì.
Hắn nhìn gương mặt say ngủ của nàng một lát, cuối cùng hậm hực đoạt lại chăn từ tay nàng, xoay người đi ngủ.
Sáng hôm sau, Tống Ấu Quân thức dậy trong tinh thần sảng khoái. Một giấc ngủ trọn vẹn không mộng mị làm nàng tràn đầy năng lượng.
Duỗi lưng vươn vai bước ra sân, nàng ngẩng đầu nhìn trời trong xanh, ánh nắng ấm áp trải đều khắp mặt đất.
Thi Hoàn thấy nàng liền đến gần, thắc mắc:
"Đêm qua đã xảy ra chuyện gì vậy? Ta nghe có tiếng động, ra xem thì thấy Khương công tử đứng ngoài sân, gọi hắn cũng chẳng đáp."
"Hắn à…" Tống Ấu Quân nói lấp lửng: "Chắc không ngủ được thôi. Người trẻ mà, dư thừa tinh lực."
Thi Hoàn nghe xong gật gù, lại nhắc nhở:
"Hôm nay trời quang, qua trưa là có thể xuống núi được."
"Đi từ đây về kinh thành mất bao lâu?" Tống Ấu Quân hỏi.
"Nếu thuê được xe bò trong huyện, tranh thủ đi nhanh thì tối có thể tới nơi." Thi Hoàn đáp, rõ ràng đã lên kế hoạch chu toàn.
Tống Ấu Quân cảm động ôm lấy Thi Hoàn một cái, thầm nghĩ nữ chính quả nhiên vừa thiện lương vừa cẩn thận.
Gần giờ trưa, Tống Ấu Quân rụt rè bước ra khỏi phòng, ngồi vào bàn ăn. Khương Nghi Xuyên lạnh như băng, không thèm nhìn nàng lấy một cái.
Thái độ này khiến Tống Ấu Quân thấy nhẹ nhõm. Thà bị lờ đi còn hơn chịu đựng ánh mắt áp lực đè nặng của hắn.
Sau bữa trưa, Thi Hoàn đưa cho nàng bộ váy áo đã sửa lại:
"Ngươi thay đi, chờ nắng lên chúng ta sẽ xuất phát."
Tống Ấu Quân đáp: "Xuất phát sớm chút sẽ tốt hơn."
Nàng nóng lòng về nhà, vừa muốn mau chóng rời khỏi nơi đây, vừa lo ngại nếu đến kinh thành quá muộn, Thi Hoàn sẽ phải trở về nhà trong đêm, không an toàn chút nào.
Nghe vậy, Thi Hoàn gật đầu đồng ý, lập tức thu dọn đồ đạc.
Trong phòng, Tống Ấu Quân thay váy. Chiếc váy ban đầu tinh xảo và sang quý, nay đã mất đi vẻ rực rỡ sau khi nàng đ.ấ. m loạn bằng chày gỗ.
Vừa mở cửa, nàng liền thấy Khương Nghi Xuyên đứng ngay đó.
Tống Ấu Quân vừa ngẩng đầu đã bắt gặp ánh mắt của Khương Nghi Xuyên. Nàng cố giữ vẻ trấn tĩnh, định nghiêng người tránh qua bên cạnh hắn để rời đi. Nhưng Khương Nghi Xuyên chỉ bước lên một bước, đứng chắn ngay trước cửa, phong kín lối thoát.
Tống Ấu Quân nhích sang trái, hắn cũng theo động tác nàng mà di chuyển, tiếp tục ngăn cản.
Hiểu rằng hắn không có ý định nhường đường, Tống Ấu Quân bất đắc dĩ phải lùi lại vài bước, định bụng chờ hắn bước vào phòng rồi mình sẽ tranh thủ thoát ra. Nhưng nàng không ngờ, Khương Nghi Xuyên vừa tiến tới liền thuận tay đóng cửa lại.
Có chút hoang mang, nàng ho nhẹ một tiếng, hỏi:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!