Chương 10: Xe ngựa bị cướp

Tống Ấu Quân ăn no, đứng ở con phố đông đúc, nhìn xung quanh đám người qua lại.

Tống Ngôn Ninh chỉ tay về con phố phía trước: "Hoàng tỷ, chúng ta cứ đi dọc theo con phố này, đi một vòng rồi về thì vừa lúc có thể ngồi xe ngựa về cung."

Vì đây là lần hiếm hoi ra ngoài chơi, Tống Ấu Quân cũng không vội vã về, liền đồng ý với đề nghị của Tống Ngôn Ninh.

Con phố cổ này còn đẹp hơn những gì nàng tưởng tượng. Tống Ấu Quân chợt nhớ lại những năm tháng khi còn nhỏ, mỗi dịp rằm tháng giêng, quê nàng sẽ tổ chức lễ hội đèn lồng ở một con phố lớn nhất. Đèn lồng đủ hình dáng được bày dọc trên đường, cả con phố trở nên nhộn nhịp và rộn ràng, cảnh tượng ấy nàng vẫn còn nhớ rõ.

Tuy nhiên, so với con phố trước mắt, thì những lễ hội đó cũng không sánh bằng.

Nàng đi phía trước, Tống Ngôn Ninh đi bên cạnh, còn Tiết Quân và Kinh Minh Khê theo sau. Dọc theo con phố, mỗi khi Tống Ngôn Ninh thấy món đồ thú vị đều mua ngay, vì vậy tay y cuối cùng cũng không cầm được hết, phải nhờ Kinh Minh Khê và Tiết Quân giúp đỡ.

Tống Ấu Quân không nhịn được, nói: "Có mấy món đồ thú vị thì nhìn thôi, mua về rồi lại vứt đi, cầm nhiều cũng phiền."

Tống Ngôn Ninh không phản bác, cũng không mua thêm gì nữa, chỉ đứng bên cạnh ngắm nhìn.

Cuối cùng, bọn họ đến một cửa hàng bán tượng đất, Tống Ngôn Ninh nhất quyết không chịu đi, nhất định yêu cầu chủ quán làm một tượng đất cho Tống Ấu Quân.

Tượng đất ở đây khác biệt với những nơi khác, không biết bằng phương pháp gì, chủ quán sử dụng màu bùn, tay nghề cực kỳ tinh xảo. Tượng đất được nặn ra rất sinh động, giống như thật.

Tống Ấu Quân cũng cảm thấy rất thú vị, nên yêu cầu chủ quán làm thêm một tượng đất cho Tống Ngôn Ninh và Kinh Minh Khê. Ba người liền ở lại cửa hàng lâu hơn một chút. Vì những tượng đất được nặn rất tỉ mỉ, mỗi cái mất khá nhiều thời gian, khiến Tống Ấu Quân đứng lâu đến mức chân bắt đầu mỏi.

Thế nhưng Tống Ngôn Ninh không một lời kêu ca, điều này khiến Tống Ấu Quân không khỏi ngạc nhiên.

Khi tượng đất được hoàn thành, Tống Ấu Quân không thể không thán phục. Tượng đất tuy nhỏ bằng bàn tay nhưng chi tiết cực kỳ rõ nét, từ sợi tóc đến hoa văn trên xiêm y đều được khắc họa rất tỉ mỉ, giống như một phiên bản thu nhỏ của nàng.

Chủ quán cười hớn hở: "Cô nương có hài lòng không?"

Tống Ấu Quân hỏi: "Lão nhân gia tên họ là gì, có thể cho ta biết không?"

Chủ quán đáp: "Ta ở khu phố Thanh Liễu, thành Đông. Cô nương nếu lần sau muốn mua tượng đất, có thể đến tìm ta."

Người tài hoa như vậy mà không được mời vào cung thật là tiếc, Tống Ấu Quân ghi nhớ trong lòng, sau đó ra hiệu Tiết Quân đưa bạc cho chủ quán, rồi mang theo Tống Ngôn Ninh và mọi người rời đi.

Tống Ngôn Ninh vui mừng đến mức không thể giấu nổi, rõ ràng món quà mà y tâm đắc nhất trong chuyến đi này chính là tượng đất nhỏ này.

Sau một vòng dạo chơi, cả nhóm đều cảm thấy mệt mỏi, thêm vào đó việc làm tượng đất tốn rất nhiều thời gian, trời cũng đã tối. Họ nhanh chóng đi về hướng xe ngựa. Khi đến gần nơi đỗ xe ngựa, Tống Ngôn Ninh nhìn thấy bên đường có một quầy bán đèn lồng, với rất nhiều cô nương đang chọn mua đèn lồng nhỏ. Y bỗng nổi lên ý muốn: "Hoàng tỷ..."

Tống Ấu Quân nhận ra ngay, mỗi lần y gọi "hoàng tỷ" như vậy thì chắc chắn là có ý gì. Nàng vội xua tay: "Ngươi đi mua đi, ta sẽ ở trong xe ngựa đợi ngươi. Tiết Quân, ngươi đi cùng hắn."

Nàng thật sự không còn sức lực để đi chơi thêm nữa, hai chân đau nhức, giờ chỉ muốn về ngồi trong xe ngựa, dù không còn xa nữa.

Kinh Minh Khê không dám đi cùng Tống Ấu Quân, nên theo sau Tống Ngôn Ninh mua đèn lồng.

Tống Ấu Quân đến nơi đỗ xe ngựa, hai thị vệ canh xe ngựa thấy nàng đến liền chào và mở cửa xe, chuẩn bị xuất phát.

Nàng ngồi vào trong xe, thở dài một hơi, cảm thấy muốn ngay lập tức cởi giày ra và xoa bóp chân. Thật ra, thân thể của trưởng công chúa cũng không được rèn luyện tốt lắm, chỉ đi dạo một con phố thôi mà gót chân đã đau nhức.

Tống Ấu Quân đang nghỉ ngơi, một tiếng hét thảm bỗng vang lên từ ngoài xe. Tiếp theo, xe ngựa rung chuyển dữ dội, một cú xóc lớn khiến nàng ngã bật xuống ghế. Xe ngựa bất ngờ lao đi nhanh chóng.

Tống Ấu Quân choáng váng, vừa kịp nhận ra thì lập tức hiểu rằng có người đã g.i.ế. c thị vệ và đang điều khiển xe ngựa!

Con ngựa như bị kích động, phát ra tiếng kêu lớn rồi lao đi với tốc độ rất nhanh, khiến Tống Ấu Quân không thể ngồi vững được.

Tống Ngôn Ninh, vừa mới mua hoa đăng, cũng nhìn thấy xe ngựa chạy đi, và hai thị vệ ngã lăn ra đất. Y lập tức thay đổi sắc mặt, vội vàng đuổi theo, tay vẫn cầm đèn lồng, hét lên: "Hoàng tỷ! Hoàng tỷ!"

Tiết Quân nhận thấy tình hình không ổn, lập tức chạy tới, nhưng ngựa đang chạy như điên, tốc độ quá nhanh, chỉ cần là người, dù có nhanh đến đâu cũng không thể đuổi kịp.

Kinh Minh Khê chặn lại Tống Ngôn Ninh, vội vàng la lên: "Không đuổi kịp đâu, chúng ta phải đi ngay đến hoàng cung, báo cho Hoàng thượng. Nếu Hoàng thượng biết tin, chắc chắn sẽ phái binh đi tìm Tịnh An Công chúa!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!