Chương 26: (Vô Đề)

Sáng sớm hôm sau, Khang Ninh dẫn theo Nhị công chúa xuất cung đến Tây Sơn trước, Nhị hoàng tử phải đợi sau khi bãi triều mới có thể tới được.

"Đây là bò thảo nguyên sao? So với bò cày ở bản địa chúng ta có gì khác biệt?" Nhị công chúa đứng trên đỉnh núi nhìn xuống, sườn núi bò chạy khắp nơi, hơn nữa đều chưa xỏ mũi buộc dây.

Khang Ninh cũng không rành, trước khi người Thát Đát vào kinh, nàng chỉ mới được ăn thịt bò chứ chưa từng tận mắt thấy bò trông như thế nào.

"Chắc là có khác biệt, hương vị của hai loại thịt bò khác nhau, bò Mông Cổ hầm ăn thơm hơn thịt bò Trung Nguyên chúng ta." Khang Ninh thấy trong đàn bò có người đang ngồi xổm, nàng định lại gần xem thử: "Nhị tỷ, ta muốn xuống chỗ đàn bò, tỷ có đi không?"

"Ta có hơi mệt, muốn vào đình nghỉ ngơi chút, không đi đâu." Đứng trên đỉnh núi đã ngửi thấy mùi lạ tỏa ra từ đàn bò, Nhị công chúa làm sao chịu xuống đó: "Muội mang theo hai thị vệ theo cùng, bản thân phải cẩn thận đấy."

"Được, lát nữa Nhị ca đến tỷ báo với huynh ấy một tiếng nhé." Khang Ninh hôm nay mặc hồ phục tay hẹp, ống quần đều được buộc chặt, cũng không lo sâu bọ trong cỏ chui vào, nàng men theo con đường mòn trên sườn núi chạy xuống.

"Đây là đang làm gì thế?" Khang Ninh đi tới mới phát hiện là gã chăn bò đang ngồi xổm dưới đất vắt sữa, nàng có chút không thoải mái mà quay mặt đi, đặc biệt là phía sau còn có hai thị vệ đi theo.

"Hai người lên trên đi, bản công chúa có thị nữ đi cùng là được rồi." Nàng lên tiếng đuổi người.

"Rõ, công chúa nếu có việc gì xin hãy lên tiếng gọi ty chức."

Lão già dưới đất có chút ngẩn ngơ, khi hoàn hồn lại liền vụng về quỳ gối hành lễ: "Tham kiến công chúa."

"Lão là người Thát Đát?" Nghe giọng nói của lão ta, Khang Ninh mới nhận ra lão ta từ Thát Đát tới. Nàng tò mò quan sát lão ta một lượt, ngoại trừ thân hình vạm vỡ hơn chút, nếu không mở miệng thì lão ta chẳng khác gì nam nhân Trung Nguyên.

"Ta, không, tổ tiên của lão nô là người Trung Nguyên, vì biết nói tiếng Trung Nguyên nên Thai cát mới chọn lão nô đến Đại Khang chăm sóc bò ngựa, trước khi đi thì để lão nô ở lại chăm sóc đàn bò tiến cống."

"Ừ… vậy lão có biết tiếng Thát Đát không?" Khang Ninh cúi người hỏi.

"Biết, người Thát Đát biết tiếng Trung Nguyên không nhiều, nhưng ai biết tiếng Trung Nguyên thì đều biết tiếng Thát Đát, nếu không sẽ chẳng thể giao tiếp được."

"Ngoài lão ra còn người Thát Đát nào ở lại không?" Khang Ninh nhìn quanh một vòng, đàn bò chen chúc nhau, nhất thời nàng cũng không thấy ai khác trên sườn núi.

"Không có, lão nô ở Thát Đát nuôi bò ngựa rất mát tay, nên Thai cát chỉ để lại một mình lão nô để dạy các thuộc quan Đại Khang cách chăm sóc bò thảo nguyên." Nói đến đây, lão ta có chút căng thẳng, trong sự căng thẳng còn xen lẫn chút kích động.

"Những người khác đâu?"

"Họ nói không biết chăm sóc loại bò thảo nguyên quý giá này, nên không dám nhúng tay vào."

Khang Ninh liếc nhìn người đang quỳ dưới đất, mặt sa sầm nói: "Đứng lên đi, từ hôm nay trở đi, bản công chúa sẽ cùng lão học nuôi bò."

"Công chúa?"

"Lão đang làm cái gì thế?" Khang Ninh không giải thích nhiều, nàng túm ống quần ngồi xuống, tầm mắt vừa vặn ngang với bụng bò, nàng thấy cái thứ rủ xuống kia vẫn đang chảy sữa, trong lòng rất khó chấp nhận việc nó lộ ra lộ liễu như vậy. Tuy không giống với người, nhưng có chung một cái tên gọi, điều này khiến nàng thấy rất ngượng ngùng, huống hồ còn có một người nam nhân đang bóp nặn trước mặt nàng.

"Con bò cái này mang thai muộn, trên đường tới đây thì chuyển dạ, giờ bê con mới được hai tháng, vẫn đang bú sữa. Lão nô sau khi để bê con bú xong thì phải vắt hết phần sữa còn lại ra, nếu không bò bị căng sữa khó chịu sẽ phát điên đá người."

"Ngươi họ gì?"

"Lão nô họ Cổ."

"Cổ lão bá, lão có thể kể cho ta nghe về cuộc sống trên thảo nguyên không? Cứ bắt đầu kể từ mùa xuân đi." Khang Ninh rốt cuộc vẫn không thể ép mình đứng trên sườn núi nghe một người nam nhân hở ra là nhắc đến "sữa", nàng đứng dậy đi về phía đỉnh núi.

"Nhưng lão nô còn phải vắt sữa bò…"

"Lát nữa sẽ có người tới làm cùng lão, không cần vội." Lời vừa dứt, nàng đã nghe thấy tiếng người từ đằng xa. Chờ nàng đi tới đỉnh núi, năm thuộc quan mặc tạo y màu xám cũng đã vội vã chạy tới trước mặt nàng.

"Các vị đại nhân thật biết hưởng thụ, Hoàng thượng bãi triều rồi các ngươi mới ngủ dậy đi làm hay sao." Nàng nói giọng mỉa mai.

"Ty chức sợ hãi." Mặt trời còn chưa đến lúc gay gắt nhất mà lưng tạo y của năm người đã ướt đẫm mồ hôi. Họ cũng vừa mới nghe tin Tam công chúa và Nhị hoàng tử tiếp quản đàn bò thảo nguyên tiến cống, trước đó việc chăm sóc đàn bò này họ đều đẩy hết cho Cổ lão đầu.

Chạy vội suốt quãng đường, cuối cùng vẫn bị muộn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!