Tháp Lạp ở vương trướng nghe thấy tiếng kêu la, cau mày sai người ra ngoài xem tình hình.
"Khả hãn, là Khả đôn đang giết người trong doanh tù binh." Thủ vệ th* d*c chạy vào bẩm báo.
"Công chúa?" Tháp Lạp với ngạch hách hắn nhìn nhau một cái, vội vàng sải bước đi ra ngoài, vừa ra đến cửa đã ngửi thấy mùi máu tanh nồng theo gió bay tới, bèn quay lại dặn: "Ngạch hách, người đưa Thanh Cách Lặc đi, đừng có ra ngoài."
Tháp Lạp vớ đại một con ngựa điên cuồng phi đến đó, tới nơi nhìn thấy trên bãi cỏ đổ gục bảy tám nam nhân, trên người bị chém đến máu thịt nát bét, máu nhuộm đỏ cả thảm cỏ, những người đứng xem ai nấy mặt cắt không còn giọt máu, vẻ mặt kinh hãi tột độ.
Còn Khang Ninh, được năm sáu người chắn phía sau, đang cau mày dùng khăn tay bịt chặt mũi.
"Chuyện này là thế nào?" Tháp Lạp thần sắc thản nhiên đi tới hỏi.
Khang Ninh tùy tiện chỉ một thị vệ bảo hắn ta nói, nàng không dám mở miệng, ngửi mùi máu nàng muốn nôn, nhưng nàng cũng biết nàng ngồi ở đây thì những nữ tử bị hại mới dám đứng ra tố cáo, cũng không ai dám ngăn cản cuộc báo thù này.
Tháp Lạp hiểu rõ đầu đuôi, chán ghét liếc nhìn đống thi thể nằm la liệt dưới đất, dắt Khang Ninh đi ra ngoài, dặn dò: "Về phía đông mười dặm đóng mấy cái cọc gỗ, treo bọn họ lên cho kền kền ăn."
Khang Ninh nhìn hắn hai cái, khi hắn nhìn lại nàng liền ngoảnh mặt đi.
"Nàng nói xem nàng chẳng phải tự chuốc khổ vào thân sao, muốn xử phạt người thì cứ giao cho cấp dưới thực hiện là được." Tháp Lạp vuốt lại lọn tóc bị gió thổi loạn của nàng.
"Chàng không hiểu đâu." Khang Ninh sụt sịt mũi, cảm thấy dễ chịu hơn nhiều, "Chàng định xử lý đám tù binh này thế nào? Đợi chàng đi Nữ Chân một chuyến, mùa thu lại mang về không ít tù binh đâu."
"Chăn thả, trồng trọt, hay là nàng có cao kiến gì?"
"Ta thấy nô lệ quá nhiều sẽ sinh loạn, nhất là quản lý lỏng lẻo, lại không có biện pháp xử phạt và khen thưởng cụ thể, nô lệ bị nô dịch quá mức sẽ sinh lòng oán hận, họ hoạt động trong phạm vi cùng với dân chăn nuôi, bỏ trốn còn đỡ, chỉ sợ sẽ làm càn tạo phản, đến nước đó sẽ gây trọng sang cho Thát Đát." Khang Ninh nói.
"Nàng nói đúng, vậy nên làm thế nào?" Tháp Lạp biết Khang Ninh nói vậy tức là nàng đã có chủ ý rồi.
"Năm năm, kể từ ngày trở thành tù binh, làm nô lệ đủ năm năm có thể trả tự do cho họ, chuyển thành dân chăn nuôi bình thường, sau đó cho họ thuê gia súc để nuôi, nếu là cừu thì hai năm sau hoàn trả số gia súc đã thuê, tiền lãi là một con cừu con khỏe mạnh. Nếu để gia súc thuê bị chết thì phải tự bán thân làm nô lệ hoặc dùng phương thức khác để đền bù."
Khang Ninh ngước đầu nhìn Tháp Lạp, hỏi: "Chàng thấy thế nào?"
"Hai năm một con cừu con, vậy chẳng thà tự mình nuôi, hai năm ít nhất cũng có hai con cừu con, cừu cái nếu mang thai nhiều, một lứa có thể đẻ hai ba con, bốn con cũng không phải là không thể." Không hổ là người thống trị sở hữu nhiều nô lệ và gia súc nhất, thứ hắn chú ý đầu tiên chính là lợi tức.
"Một trăm con cừu cho thuê, hai năm không cần chăn không cần cho ăn, sống chết mặc kệ, hai năm sau chàng có thể thu về một trăm năm mươi con cừu, mà một trăm con cừu sau khi cho thuê chàng lại có thể nuôi thêm một trăm con khác, nói cách khác, chàng chỉ tốn công nuôi một trăm con cừu, trong hai năm, số thu về tay là hai trăm năm mươi con. Tất nhiên rồi, năm đầu tiên sau khi cho thuê đợt cừu thứ nhất, chàng có thể mang số cừu đã trưởng thành trong tay tiếp tục cho thuê… Quan trọng nhất là tù binh của chúng ta đã có hy vọng sống, thời gian lâu dần, họ ở Mạc Bắc sống dễ chịu rồi, Hung Nô hay Nữ Chân có liên quan gì đến họ nữa?"
"Hiểu rồi, hiểu rồi." Tháp Lạp liên tục gật đầu, "Vẫn là nàng thông tuệ, chỉ một lát mà đã nghĩ ra được nhiều như vậy, cứ theo lời nàng mà làm."
Hắn gọi tùy tùng tới, ra lệnh: "Ngươi đến doanh tù binh truyền đạt chỉ lệnh, từ hôm nay trở đi, kẻ nào ở trong doanh tù binh đủ năm năm sẽ được trả tự do, trở thành dân chăn nuôi Thát Đát."
Tháp Lạp liếc nhìn Khang Ninh một cái, cười nói: "Thêm một câu nữa, đây là chủ ý mà Khả đôn của họ nghĩ ra cho họ, muốn cảm ơn thì hãy cảm ơn nàng ấy."
Chẳng mấy chốc, phía sau đã truyền đến tiếng hoan hô vang trời.
"A bố và ngạch hách của cháu đang làm loạn gì vậy? Bên ngoài lúc thì khóc lúc thì cười." Trong vương trướng, Hô Đôn bế nhóc béo đi tới đi lui, lẩm bẩm: "Cháu cái tiểu nha đầu này thật là hành hạ người ta, ta ngồi bế cháu thì làm háu đau thịt hay sao? Cứ réo lên thế, chẳng ngoan bằng nửa a bố cháu hồi nhỏ, cháu nói xem cháu giống ai hả?"
"Còn một điểm ta thấy cũng có thể sửa đổi." Khang Ninh nhìn về phía sau tiếp tục nói: "Chàng không thấy chế độ dùng người của Thát Đát quá thô sơ sao? Làm quan không dựa vào tiến cử thì cũng dựa vào gia tộc, phạm vi quản hạt giữa cấp trên và cấp dưới cũng chồng chéo lên nhau, tóm lại là rất lộn xộn, ta đến giờ vẫn không phân biệt được Thát Đát có những quan viên nào, bọn họ chia nhau quản lý cái gì."
Thậm chí võ quan đánh trận từ chiến trường trở về cũng nhúng tay vào cả nội vụ, cái gì cũng quản được, mà hỏi đến thì cái gì cũng không rõ.
"Ý của nàng là chúng ta dùng chế độ quan viên của Đại Khang?" Tháp Lạp nghĩ một chút là hiểu ngay, hắn có vinh dự từng đứng trên triều đình Đại Khang, quả thực là chức năng phân minh, chỉ riêng một Hồng Lô Tự thôi đã có bao nhiêu quan viên rồi.
"Ta cũng từng có ý nghĩ này, nhưng quan vị của Đại Khang nhiều quá, ta không làm rõ nổi, cũng không dùng được, hay là làm phiền nàng nhọc lòng một chút? Ta sai người báo danh sách những kẻ đắc lực hiện giờ cho nàng, nàng đến sắp xếp nhé?" Tháp Lạp nịnh bợ bóp vai cho Khang Ninh, khom lưng cười lấy lòng.
"Ừm…" Khang Ninh mắt mày đa tình, ánh mắt phiêu lãng, "Vậy chàng phải hầu hạ bản cung cho tốt vào."
Chỉ cần một ánh mắt, Tháp Lạp đã hiểu ý của Khang Ninh.
"Hầu hạ kiểu nào? Dưới ánh trăng trên thảo nguyên? Hay là dưới chăn gặm l**m?" Hắn hạ thấp giọng cười xấu xa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!