Chương 12: (Vô Đề)

Ánh ráng chiều nhuộm hồng cả mây trắng, điểm xuyết bầu trời phía Tây bằng những sắc màu rực rỡ, Quang Minh Điện ở phía Đông hoàng cung cũng đang rộn ràng trống chiêng chuẩn bị, cung nữ thái giám bước chân vội vã xuyên qua tường cung, dẫn đường cho các trọng thần triều đình cùng cáo mệnh phu nhân.

"Công chúa, Nhị công chúa sai người tới nói nàng ấy không khỏe, tối nay không tham gia cung yến."

Khang Ninh ngẩn người một lát, nhớ lại lời của Triệu đại giám hôm kia, bèn hiểu ý gật đầu.

"Giờ không còn sớm nữa, trang điểm thôi."

Lúc trời vừa chập choạng tối, Khang Ninh dẫn theo thị nữ đến Quang Minh Điện, vừa bước chân vào cửa điện, nàng đã bị cách bài trí trong sân làm cho kinh ngạc. Những khu vườn lầu tạ bài trí thanh nhã vốn có đã biến mất, thay vào đó là những đống củi chất ngổn ngang, trên đống củi ngọn lửa đang cháy rực, trên lửa là những con dê nướng màu sắc vàng óng ánh mỡ.

"Tam công chúa, đã lâu không gặp." Một giọng nói quen tai vang lên, Khang Ninh nhìn sang, trước tiên bị kinh ngạc bởi trang phục của nam tử kia. Tối nay hắn ăn vặn một thân hồ phục bó sát, cổ tay thắt băng, eo thon quấn đai lưng đen vàng, chân đi ủng Hồ. Bộ quần áo này tôn lên hoàn hảo đường nét cơ thể hắn, cao ráo, mạnh mẽ, cơ bắp rõ ràng.

"Công chúa nàng chú ý dưới chân, cẩn thận vạt váy." Tháp Lạp chỉ nhận được một cái gật đầu sao có thể thỏa mãn, hắn gạt cung nữ dẫn đường ra, ân cần đóng vai gã sai vặt dẫn đường cho công chúa, lải nhải từ cửa điện vào tận bên trong ——

"Thai Cát cứ đi lo việc đi, bản cung muốn trò chuyện với bạn tốt khuê phòng một chút." Khang Ninh không chịu nổi người tự nhiên quá mức như vậy, lại thấy người trong điện cứ vô tình hay cố ý nhìn trộm, cảm thấy quẫn bách vô cùng.

Tháp Lạp đã đạt được mục đích, biết chừng mực mà dừng, thần sắc thong dong rời đi.

"Tam công chúa, người quen biết vương tử Thát Đát sao?" Hai người vừa tách ra, lập tức có người sáp lại hỏi thăm.

"Không có, chỉ đơn giản nói vài câu, hôm nay là lần thứ hai gặp mặt."

"Vậy sao?" Giọng điệu đầy vẻ không tin.

Khang Ninh nghiến răng, buồn bực giải thích: "Hôm kia đi theo Nhị ca ta ra ngoài cung tình cờ gặp vương tử Thát Đát đang dạo chơi." Nàng không muốn nói nhiều, nhưng cũng không muốn lẻ bóng, chỉ sợ kẻ đang nướng thịt ngoài điện kia lại mượn cơ hội sáp lại gần.

Tháp Lạp bận rộn nướng dê ngoài sân, hắn rất thạo việc này, chỉ cần ngửi mùi là biết lửa đã vừa độ.

"Rút củi." Hắn dặn dò tiểu thái giám, bản thân đi đến phòng nước dùng xà phòng rửa tay.

"Thai Cát, Hoàng đế Đại Khang tới rồi." Có người chạy bước nhỏ tới nhắc nhở.

"Được, ta đi ngay đây."

"Vương tử Thát Đát, trẫm đang tìm ngươi đấy, ngươi bận đi đâu vậy?" Khang Bình Đế ngồi ở phía trên, ngay khi Tháp Lạp vừa vào điện đã nhận ra hắn.

"Thần đi rửa tay, vừa rồi đang nướng dê. Bệ hạ, đêm nay thần đích thân nướng một con sơn dương, lát nữa dâng lên bệ hạ nếm thử nhé?" Tháp Lạp rất tự giác xưng thần, mặc dù vẫn chưa nhận được quốc thư của Đại Khang.

"Được." Hoàng thượng không nói gì nhiều, trực tiếp hạ lệnh khai tiệc.

Tham gia cung yến lần này ngoài các đại thần cùng phu nhân nhi nữ, các phi tần có con cái trong hậu cung cũng đều tới. Hoàng hậu ngồi cùng Khang Bình Đế ở chính vị phía trên, bên dưới phía bên phải là các hoàng tử hoàng nữ do Thái tử đứng đầu, hàng phía sau họ là các phi tần hậu cung. Phía bên trái là quần thần, sứ thần Thát Đát được xếp ngồi ở phía trước hàng thần tử.

Không có lửa trại, chỉ có thái giám bưng thịt dê đã được xẻ sẵn ngoài điện lần lượt dâng lên bàn. Khang Ninh nhìn ra đống củi ngoài kia vẫn còn lập lòe tàn lửa, thầm nghĩ đợi tàn lửa tắt đi, yến tiệc lửa trại này dường như cũng chẳng khác gì cung yến trước đây.

"Bệ hạ, vũ khúc của quý quốc thần đã được xem qua, hôm nay thần muốn hiến tặng vũ khúc Thát Đát của chúng thần cho ngài, mong ngài cho thần một cơ hội biểu diễn." Lúc vũ cơ tiến vào điện, Tháp Lạp đột nhiên lên tiếng.

"Ồ?" Khang Bình Đế tỏ vẻ thích thú dừng đũa, "Ngươi biểu diễn?"

"Thần và thuộc hạ của thần."

Hoàng thượng vỗ tay cười lớn, sảng khoái hứa hẹn: "Cần nhạc cụ gì ngươi cứ tự đi lựa chọn."

"Những thứ khác thì không cần, trống và cầm thì thần đã chuẩn bị sẵn, chỉ thiếu một thứ, lửa trại. Ở bộ lạc chúng thần, vây quanh lửa trại nhảy múa mới có ý cảnh đó."

"Dựng lửa." Khang Bình Đế liếc nhìn thân vệ đứng hai bên, chấp thuận yêu cầu của Tháp Lạp.

Khang Ninh để cung nữ dời bàn ghế lùi về sau, nàng đứng một bên chú ý hướng đi của Tháp Lạp, chỉ thấy hắn ra khỏi điện rồi lại vào, trên người đã khoác thêm bộ trường bào màu đỏ rực dài tới mắt cá chân, hai bên trường bào xẻ tà đến thắt lưng rồi giắt vào đai lưng. Thuộc hạ của hắn thì mặc váy xếp nếp rộng màu xanh sẫm, váy dài tới gối.

Ngọn lửa bốc cao, trong điện vang lên một tiếng trống nặng nề, dư âm còn đó thì tiếng trống đã dồn dập hẳn lên, giữa chừng không biết thêm vào nhạc cụ gì, lúc hòa tấu không khí trong điện lập tức sống động hẳn lên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!