Chương 6: Hết

Vài ngày trước, đại tẩu len lén nói với ta.

Trên đường trở về, ca ca nghe tin Lục Kinh Hoài rời kinh, đã cố tình đi đường vòng, một thân một ngựa chặn hắn lại, đánh cho một trận ra trò.

"Tất nhiên là Lục Kinh Hoài không đánh trả… nếu không thì cả hai đều bị thương. Muội muội à, trong lòng ca ca muội có muội đấy, từ xưa nước nhà và gia đình khó trọn vẹn cả hai, muội đừng trách chàng ấy."

Đại tẩu nói những lời ấy, ánh mắt lo lắng không thể giấu được. Nàng thật lòng yêu ca ca ta, ta vừa ghen tị lại vừa mừng cho họ.

Khi nhân duyên của ta tan vỡ, bên cạnh ta vẫn có người hạnh phúc, thật tốt biết bao.

Ta ôm lấy chị dâu, an ủi nàng: "Muội chưa từng oán trách ca ca, muội luôn kính trọng huynh ấy là đại anh hùng."

"Muội có thể sống tốt trong hoàng cung là nhờ công lao của đại ca và cha mẹ. Tuy muội không có duyên phận tốt đẹp, nhưng quyết định năm đó của huynh ấy là đúng, phụ hoàng mẫu hậu đối xử với muội rất tốt."

"Muội không có gì phải lo ở kinh thành cả, ngược lại, huynh tẩu nơi biên cương mới cần phải tự lo cho bản thân."

Đại tẩu yên tâm rồi, nàng nhéo nhéo má ta, cười nói: "Thật muốn bắt cóc muội đi theo cho rồi."

Đến ngày thực sự phải rời đi, nàng lưu luyến nhìn ta, vỗ nhẹ vai ca ca: "Đi thôi, đến khi thiên hạ thật sự thái bình, chúng ta lại quay về, đoàn tụ với muội muội thật đàng hoàng."

Họ đi rồi.

Cát bụi cuộn theo vó ngựa, phóng thẳng về phương bắc xa xôi, để lại kinh thành hoa lệ phía sau.

Ta nắm lấy bàn tay nhỏ bé của A Phù, định sẽ luyện cả cưỡi ngựa bắn cung.

Con gái nhà võ, tất nhiên phải có vài phần bản lĩnh.

Nghĩ vậy, thấy mình cũng bận rộn nhiều việc.

Ta từ chối rất nhiều tiệc tùng, bất kể còn là công chúa hay không, vinh hoa phú quý ta có đều đã là đỉnh cao. Những buổi xã giao mà ta từng thấy quan trọng, nghĩ thông rồi mới thấy thật vô vị, chẳng đáng để phí công.

Chỉ còn lại một vài cuộc tụ họp với người thân, đó không còn là xã giao, mà là tình cảm giữa người trong nhà.

13

Thái tử sắp thành thân.

Từ sau khi biết huynh ấy có thể từng thầm mến ta, ta liền chủ ý giữ khoảng cách.

Huynh ấy sống chẳng như ý, liên tục sai sót trong chính sự, bị phụ hoàng trách mắng, giam lệnh, trách phạt, mất mặt không ít. Có lẽ huynh ấy cũng không muốn để ta thấy bộ dạng chật vật ấy, nên cả hai cứ vậy, đã rất lâu không gặp.

Hôm đại hôn, huynh ấy nắm tay tân nương bước vào động phòng, lúc quay đầu lại, liếc nhìn ta một cái.

Ta cúi đầu, tự lo phần mình, chẳng muốn vướng vào bất kỳ thị phi nào nữa.

Sau hôn lễ, ta tiễn mẫu hậu hồi cung.

Sự đoan trang quý phái vốn có nơi người, khi ngồi vào xe ngựa, chỉ còn lại vẻ mỏi mệt. Bà nhìn ta, ánh mắt tràn đầy lo lắng: "Thái tử phi tính tình mạnh mẽ, hy vọng có thể kiềm chế Thái tử, bớt phần bốc đồng."

"Giờ đây, việc quan trọng nhất của Thái tử là sớm sinh một hoàng tôn. Đến lúc đó, ta sẽ đưa đứa trẻ về hoàng cung nuôi. Vì đứa bé này, phụ hoàng con có lẽ sẽ mềm lòng, sẽ không phế Thái tử… nếu không…"

Thì ra, những việc ta không trông thấy, đã trở nên nghiêm trọng đến vậy.

Ngày tháng nơi hoàng cung giống như một giấc mộng. Ra khỏi cung rồi mới biết bên ngoài là thực tế đẫm máu.

"Thái tử phi có đồng ý không ạ?"

"Không đồng ý cũng phải đồng ý, giờ nàng ta và Thái tử đã chung một con thuyền, nếu Thái tử bị giam lệnh, nàng cũng không thoát được. Nàng thà đưa con cho ta còn hơn."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!