Chương 2: (Vô Đề)

04

Cố ma ma  bật khóc: "Nhưng nô tỳ không nỡ rời xa tiểu thư A Phù… A Phù cũng nhớ nô tỳ mà…"

Cố ma ma là nhũ mẫu mà mẹ chồng tìm về để chăm A Phù từ khi còn đỏ hỏn.

A Phù có tình cảm với bà ta. Nghe hiểu lời ma ma nói, con bé oà khóc trong lòng ta.

"Con muốn nhũ mẫu, con muốn nhũ mẫu…"

Cố ma ma là cố ý.

Bà ta cố tình chọc cho A Phù khóc, để ép ta phải mềm lòng. Bà ta là người hồ đồ, sau này càng già sẽ càng hồ đồ. Ta không thể để một người như vậy nuôi dạy A Phù khôn lớn.

Ta vốn là người yếu đuối, cả đời sợ xung đột với người khác. Nhưng lần này, ta học theo dáng vẻ của Lục tỷ, quay đầu lại, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Cố ma ma.

"Ngươi khiến A Phù khóc, thì tiền dưỡng lão sẽ bị trừ một nửa."

Cố ma ma lập tức im bặt, cuống quýt lau khô nước mắt, rụt cổ lại, không dám nói nửa lời.

Ta khựng lại một chút — thì ra, đối phó với Cố ma ma cũng chẳng khó như ta từng nghĩ. Vậy mà ta đã phải chịu bao nhiêu uất ức từ mẹ chồng và bà ta suốt hai năm?

Thật sự… ta quá vô dụng.

Ta cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên gương mặt nhỏ nhắn của A Phù.

Đừng khóc nữa, nha đầu ngốc của ta.

Bà ta có thể vì tiền mà rời bỏ con. Nhưng trong lòng mẹ, con là bảo bối ngàn vàng, vạn lượng, là thứ quý giá mà cả thiên hạ này cũng không đổi được.

Sau này, con nhất định không được giống mẹ — nửa đời trước sống trong mù mờ, nửa đời sau mới học cách trưởng thành, thì đã muộn rồi.

Ta không trở về phủ Trấn Quốc công, mà đến thẳng hoàng cung — thỉnh kiến mẫu hậu.

Mẫu hậu đã sớm biết chuyện của Lục Kinh Hoài. Người đang bệnh, nét mặt mang theo chút ưu phiền và lạnh nhạt.

"Không ngờ Lục Kinh Hoài… cũng đổi thay rồi."

Phải rồi…

Trên đời này, những điều tốt đẹp nhất thường mong manh. Mây sắc dễ tan, lưu ly dễ vỡ.

Ta từng cho rằng, trải qua muôn trùng khó khăn mới có được tình yêu, thì tình yêu ấy sẽ càng thêm bền vững.

Không ngờ… chỉ mới hai năm, đã biến chất.

"Con tính sao?"

"Con… muốn xin lại những cung nữ và ma ma từng theo hầu con thuở trước."

"Con nghĩ kỹ rồi?"

"Dạ, nghĩ kỹ rồi."

Mẫu hậu khép mắt lại, im lặng một lúc.

"Con vừa từ chỗ Lục tỷ trở về? Nó nói gì với con?"

Ta nghẹn giọng, khó mà cất nên lời.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!