"Nhược Niệu là một người giỏi giang." Nàng ấy cười trêu ghẹo: "Lòng này mà tàn nhẫn hơn chút thì biết đâu sẽ sáng tạo ra được một thế giới phồn hoa khác thật đấy." Nàng ấy hiểu ta nhất. Ta vốn tưởng nàng ấy sẽ ở bên ta mãi, nhưng về sau nàng ấy lại rời đi. Nàng ấy nói muốn tìm cách về nhà, không rõ có thành công hay chăng.
Nhiều năm trôi qua, ta lại gặp được một nữ nhân xuyên không khác. Nhưng không ngờ lại là một kẻ ngu xuẩn với lòng tự cao ngất ngưởng.
Ta chưa từng nói cho Phủ Nguyệt về thân phận kia của Lương Ca. Sau khi khỏi bệnh không lâu, Phủ Nguyệt đã nhận được thiệp mời đến tiệc ngắm hoa của phu nhân Tướng quân. Con bé nhận lời tới đó, cũng chẳng bất ngờ gì khi gặp được Lương Ca đang nổi bật rực rỡ ở đó.
Ta nghe được từ ám vệ rằng ở bữa tiệc, Lương Ca bảy bước xuất khẩu thành thơ, nổi trội lấn át đông đảo quý nữ, đồng thời nghe nói có người cố tình nhắc đến chuyện Phủ Nguyệt và Thái tử từ hôn, mượn cớ này chọc giận Phủ Nguyệt.
"Phủ Nguyệt phản ứng thế nào?" Ta đứng dậy phủi tay, hỏi.
"Quận chúa không hề giận, chỉ khó tránh khỏi hơi đau lòng khi thấy Thế tử cũng che chở nữ tử kia."
"Hạ Chính Sơ cũng ở đó?"
Ta cười lạnh lùng: "Muội muội ruột bệnh nằm liệt giường cũng chẳng thấy nó về liếc một cái, giờ còn giúp người ngoài, có tiền đồ thật." Ám vệ không dám lên tiếng. Ta kìm nén cơn giận, đưa quyển sách trong tay cho hắn.
"Chuyển quyển sách này xuống, để tiệm sách ở kinh thành bắt đầu bán với số lượng nhỏ. Nhớ rõ đừng đánh động quá."
"Vâng."
"Gượm đã…" Ta lại nhớ ra gì đó, giơ tay ngăn lại: "Thôi. Việc này không vội, từ từ tính sau."
"Đã có tin tức về người bổn cung muốn tìm chưa?"
"Người đó đang trên đường tới kinh thành rồi ạ, ba ngày sau sẽ tới nơi."
Ta khẽ gật đầu. Gỡ thanh kiếm trên tường xuống, nghiêng đầu dặn dò: "Chuẩn bị xe ngựa, tới phủ Tướng quân." Ta quả thực muốn xem xem thằng nhi tử không nên thân của ta rốt cuộc có thể hồ đồ tới nông nỗi nào!
Lúc đến nơi, ta vừa hay bắt gặp cảnh Phủ Nguyệt đang đứng lẻ loi trước mọi người, thấp thoáng dáng vẻ một mình một cõi hăng hái chiến đấu. Tiếng hô "Trưởng công chúa giá lâm" đánh thức mọi người, tất cả đồng loạt hành lễ.
Ta không quan tâm, chỉ đi tới cạnh Phủ Nguyệt.
"Mẹ…"
"Mẫu thân!" Phủ Nguyệt mới gọi ta một tiếng.
Hạ Chính Sơ đang đứng cạnh Lương Ca cũng kích động ra mặt, gọi ta: "Lần này Phủ Nguyệt thực sự quá đáng lắm rồi!"
Nét mặt Phủ Nguyệt đờ ra, ngạc nhiên quay sang nhìn Hạ Chính Sơ, dường như không tin đại ca ruột thịt của mình lại có thể nói ra lời này.
Ta "Ồ" một tiếng: "Con bé quá đáng thế nào?"
"Chỉ vì làm thơ không bằng Ca Nhi mà con bé muốn đẩy Ca Nhi xuống hồ!"
Hạ Chính Sơ lòng đầy căm phẫn, như đang chỉ trích kẻ thù địch chứ không phải muội muội ruột của mình: "Ca Nhi không giỏi bơi lội. Việc làm đó của Phủ Nguyệt đúng là tâm tư ác độc!"
Tống Thừa Minh ở một bên cũng thở dài, hết sức đau lòng: "Phủ Nguyệt, nàng biến thành dáng vẻ lòng dạ hẹp hòi thế này từ bao giờ rồi? Ta biết nàng sinh lòng oán trách ta vì chuyện từ hôn, nhưng nàng tuyệt đối đừng nên trút cơn giận này lên người vô tội như thế!"
Hai người kẻ xướng người họa, chọc cho Phủ Nguyệt tức giận đến nỗi lồng ngực phập phồng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!