Ta nhìn vào đôi mắt sưng lên như quả hạch đào vì khóc của con bé, vừa bực tức vừa buồn cười. Nên ta trả lời:
"Trong lòng mẹ, Phủ Nguyệt của mẹ tôn quý vô song."
Còn Lương Ca sao? Chẳng qua chỉ là một nữ nhân xuyên không cỏn con, trình nào đòi sánh với Phủ Nguyệt của ta?
Lương Ca không phải là nữ nhân xuyên không đầu tiên. Thời còn là ngũ công chúa, ta đã từng gặp một người. Nàng ấy vốn là phi tử ở lãnh cung, tính tình quay ngoắt khi tỉnh lại sau một lần đuối nước. Ta đã cứu nàng ấy. Sau này quen biết, nàng ấy đã kể rất nhiều với ta. Ta vốn tưởng nàng ấy "mượn xác hoàn hồn", không ngờ còn có cả chuyện "xuyên không".
Nàng ấy kể với ta rất nhiều về chuyện ở thế giới đó, lúc rảnh còn pha trò với ta:
"Nhưng thật sự ta chưa từng nghĩ tình tiết xuyên không hay có trên phim truyền hình lại diễn ra trên người ta."
"Theo những thoại bản mà người đọc lúc trước, chắc hẳn người chính là "nhân vật chính" đó."
Ta nhìn hậu cung vốn đang quạnh quẽ lại được nàng ấy xử lý đến ngập tràn sức sống, thấy hơi khó hiểu:
"Nhưng sao ngươi chỉ thích ở tại lãnh cung thế? Rõ ràng ngươi chỉ cần lấy mấy bài thơ ngươi ngâm cho ta nghe lúc trước là đủ để làm đời sau rúng động, thậm chí nhận được sự yêu chiều của phụ hoàng."
Phụ hoàng của ta không giỏi trị nước nhưng lại giỏi thi từ ca phú.
"Sao ta dám viết tên mình lên báu vật, tự chiếm chúng làm của riêng được? Đó là hành vi trộm cắp không thể tha thứ. Dẫu người khác không biết thì đó vẫn là trộm văn, đạo văn, là nỗi sỉ nhục của người viết văn."
Ta hơi ngạc nhiên. Sau đó nàng ấy vươn tay xoa nhẹ đầu ta, cười nói:
"Nhược Niệu à, triều Đại Phụng này lớn không?"
"Lớn!" Ta gật đầu không chút do dự. Mặc dù phụ hoàng ta không giỏi trị nước nhưng Đại Phụng của ta đất đai bạt ngàn, đã giàu mạnh suốt trăm ngàn năm. Đại Phụng là nước lớn, hơn nữa còn là nước mạnh.
"Nhưng ta chỉ lẻ loi một mình. Nói chính xác thì ta vẫn cứ là một người xui xẻo không thể về nhà." Dẫu đang nói những lời ấy, nụ cười trên mặt nàng ấy vẫn tươi đẹp như cũ.
"Một cây làm sao nên non?"
"Thế giới ta đang sống vốn là thành quả của nền văn minh đã phát triển qua mấy ngàn năm. Ta chẳng qua chỉ là một người thường, hoàn toàn không thể thay đổi thế giới vĩ mô này. Chuyện ta làm được cũng chỉ có nỗ lực về mặt vi mô của cá nhân để cải thiện chút ít."
"Ta cũng không thấy mình là nhân vật chính của thế giới này, lại càng không muốn dùng sức mình thay đổi thế giới. Dĩ nhiên, nếu may mắn thì có lẽ người đời sau sẽ phát hiện trong một góc sách sử nào đó về sự tồn tại của ta."
"Với ta mà nói, như vậy đã là may mắn lắm rồi."
"Vĩ mô… vi mô?" Nàng ấy luôn nói một số từ ta không hiểu. Thấy ta nhăn mặt nỗ lực phân tích, nàng ấy cũng không giải thích nhiều, chỉ cố tình nói một câu thần bí:
"Ta cùng lắm chỉ là một hạt bụi nho nhỏ, làm sao có thể lấp đầy đại dương mênh mông kia."
Nàng ấy là nữ tử sáng suốt nhất ta từng gặp. Nàng ấy nói với ta rằng nam nữ bình đẳng, nữ tử không phải vật sở hữu của bất kỳ ai. Nếu nữ tử có tài thì ắt đủ sức đứng trên trăm vạn người. Tuy nhiên, nàng ấy cũng nói với ta rằng hoàng quyền là tối cao, con người lại được chia thành bảy loại.
Vì thế lúc ta bị mẫu hậu trách móc nặng nề, nàng ấy sẽ đau lòng an ủi ta, song cũng không xúi giục ta chống đối.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!