Khoảnh khắc đối diện với ánh mắt ta, Tử Khanh nảy sinh đôi phần khiếp đảm, song vẫn nghiến chặt răng nói tiếp:
"Lương Ca có tấm lòng thiện lương, lại thông minh hơn người. Lần này nếu không nhờ Lương Ca bày mưu tính kế thì quân ta cũng không toàn thắng gặt hái lớn. Thưa mẫu thân, nhi tử không muốn cứ vậy…"
Nó chưa nói hết lời đã bị bạt tai của ta ngắt ngang.
"Tỉnh táo lại chưa?" Ta rủ hàng mi nhìn Tử Khanh ngã dưới đất, lạnh lùng nói: "Nếu còn chưa tỉnh táo thì bổn cung còn rất nhiều cách khiến ngươi hiểu rõ mình phải nói gì."
"Tử Khanh ca ca!" Lương Ca nhào tới che chở Tử Khanh. Ta thấy Tống Thừa Minh quỳ tại đó với nét mặt cô đơn, cuối cùng lại chịu đựng không nói gì cả thì không khỏi khẽ nhướng mày.
Nàng ta giận dữ trừng mắt nhìn ta: "Sao Trưởng công chúa lại có lòng dạ tàn nhẫn như thế? Huynh ấy là nhi tử ruột của bà mà!"
"Nó mà không phải nhi tử ruột của ta thì thứ ngươi thấy bây giờ phải là một cái xác rồi." Ta quay người sang nhìn Hoàng đế.
Đang định cất lời, ta lại thấy ánh mắt Hoàng đế lướt qua ta, hơi ngạc nhiên: "Phủ Nguyệt?"
Phủ Nguyệt? Ta vừa ngạc nhiên, vừa bực bội quay người lại, phát hiện nữ nhi vốn đã quyết định về phủ kia của mình đang được ma ma dìu, bàn tay siết chặt tấm khăn đến mức đốt ngón tay tái nhợt đi. Trong mắt con bé đong đầy lệ nóng, không biết đã nghe được bao nhiêu rồi.
Phủ Nguyệt tiến vào lập tức quỳ xuống, sau đó dời ánh nhìn tới trên người Tống Thừa Minh. Người nọ hoảng hốt tránh đi khiến nét buồn thương trên mặt con bé càng thêm sâu sắc. Ta nhíu mày định nâng Phủ Nguyệt dậy, trong lúc lơ đễnh lại bắt gặp một thoáng ghen tị nơi đáy mắt Lương Ca kia, bèn ngừng một lát như suy tư gì.
Tính tình Phủ Nguyệt mềm mỏng quá, ta không thể cứ che chở con bé cả đời được. Hiện giờ xem ra đây cũng là một cơ hội tốt.
"Ngươi là người đã cứu Điện hạ?"
Lúc hỏi câu này, giọng Phủ Nguyệt cũng run lên. Xưa nay con bé chú trọng dáng vẻ, dẫu rơi vào tình cảnh này thì nụ cười thỏa đáng vẫn hiện hữu trên môi.
Lương Ca gật đầu. Nàng ta ngang nhiên quan sát Phủ Nguyệt, vẻ coi rẻ khinh thường chói lóa nơi đáy mắt. Phủ Nguyệt bị nhìn đến mức mặt mày trở nên tái nhợt. Con bé nắm chặt chiếc khăn tay, cất giọng hiền hòa khuyên Tống Thừa Minh:
"Nếu đã thế, chi bằng Điện hạ hãy nạp Lương Ca cô nương làm Lương đệ, ta sẽ chuẩn bị của hồi môn cho nàng ta."
Thân phận của Lương Ca đã bị bóc trần sạch sẽ từ lúc nàng ta theo Tống Thừa Minh vào cung. Một bé gái mồ côi không rõ xuất xứ, vốn không nên được ban cho danh phận quá cao. Ấy vậy mà Tống Thừa Minh vẫn cứ thích.
Ta không hé răng, song nhìn Phủ Nguyệt thì lại khẽ thở dài một tiếng. Hoàng đế nghe vậy cũng gật gù tán thành:
"Cách này rất hay. Nếu ngươi thích nữ tử này thật thì nhận vào phủ, tuy nhiên Phủ Nguyệt vẫn là Thái tử phi danh chính ngôn thuận của ngươi."
Có lẽ Tống Thừa Minh bị dáng vẻ cầm kiếm của ta lúc trước dọa cho nên do dự một thoáng, biểu cảm bắt đầu hơi dao động. Thế nhưng lúc hắn ta chuẩn bị thốt ra câu đồng ý, Lương Ca lại đột ngột đứng dậy.
Nàng ta vênh mặt lên, nói từng câu từng chữ:
"Lương Ca ta đây mong một đời một kiếp một đôi người, tuyệt đối không làm thiếp!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!