Chương 15: (Vô Đề)

Do nghi ngờ ta muốn cướp ngôi Hoàng đế, hắn muốn lấn át ta mọi khía cạnh, thậm chí hy sinh hạnh phúc và con cái ta."Nhưng đệ không nên ra tay với con cái của ta."Ta thở dài. Đồng tử Hoàng đế co rụt, khiếp hãi: "Sao… sao tỷ biết?"

"Nữ tử không biết võ công từ thế giới khác đến nơi như chiến trường thì suy nghĩ duy nhất chỉ là sống sót, đâu ra tâm tư bất chấp nguy hiểm cứu một người không quen?"

Ta nhìn Hoàng đế từ trên cao, vẻ mặt đạm nhiên: "Huống hồ, ta đâu phải người duy nhất biết "Thủy Điệu Ca Đầu"?"

Ta tìm cung nữ lớn tuổi kia, một sự kiện nhỏ bà ấy lơ đễnh kể khiến ta chú ý. Bà nói rằng khi ta và Liên phi vắng mặt, Hoàng đế lén tới, có lần bà bắt gặp hắn ngâm nga khúc "Thủy Điệu Ca Đầu". Một người biết rõ bài thơ này sao không ấn tượng khi Lương Ca lấy trộm, trái lại còn khích lệ? Ta sinh nghi, tra lại vụ Lương Ca. Liên phi nói với ta rằng xuyên không có hai loại: thân xác hoặc linh hồn. Lương Ca kia có cha mẹ, tính tình không thay đổi nhiều.

Điểm khác thường duy nhất là nàng biến mất mấy tháng khi vào núi. Sau đó tuy nói "người người bình đẳng", trước sự phụng dưỡng của tì nữ, nàng không gượng gạo mà thích thú. Với Liên phi năm đó, dẫu có người quỳ, nàng cũng vô thức tránh.

Hoàng đế tự tạo ra "nữ nhân xuyên không" hòng làm nhi tử ta hư hỏng, còn muốn nữ nhi ta đau lòng. Hắn muốn ta bị mọi người xa lánh, mất con cái. Thế nhưng Lương Ca kia lại vẽ hổ không thành còn hóa chó, sơ hở khắp người, khiến nghi ngờ.

"Năm đó ta không nên ngăn mẫu hậu, cứ để tỷ đi hòa thân cho rồi."Ta điềm nhiên nghe Hoàng đế nguyền rủa bằng lời độc ác nhất. Cuối cùng, hắn thở phì phò, cười quái gở: "Có điều, Hoàng tỷ của ta giỏi giang đến vậy chắc vẫn chưa biết mình không bảo vệ được người kia nhỉ?"Ta lẳng lặng nhìn hắn. Mãi đến khi vẻ đắc chí trên mặt hắn biến mất, ta mới cất lời:"Ta biết. Ta biết nàng không thể quay về.

Ta cũng biết nàng đã ở lại nơi đây mãi mãi."

Dáng vẻ hắn hào hứng nói muốn đi tìm phương pháp về nhà như chuyện hôm qua. Thực tế, nàng mãi mãi không ra khỏi hoàng cung. Bí mật của Hoàng đế. Hoàng quyền tối cao, không chấp nhận bất kỳ nhân tố nào vượt tầm kiểm soát tồn tại.

Hoàng đế há miệng th* d*c, vẻ mặt lụn bại: "Nếu tỷ là nam tử… Nếu tỷ là nam tử…"

"Ta không phải nam tử." Ta cúi xuống dém chăn cho Hoàng đế, nhẹ giọng: "Ta cũng không cần ngôi vị Hoàng đế ngươi. Vị trí này… vẫn để con ngươi ngồi lên."

"Bệ hạ, ngài nên lập chiếu thư rồi."

Cùng năm đó, tân đế đăng cơ, lập Phủ Nguyệt làm hậu. Hạ Chính Sơ quỳ rạp trước phủ Trưởng công chúa, khóc lóc thảm thiết nói lúc trước mắt mù. Ta không quan tâm, mặc cho nó quỳ, bản thân thì đi gặp Tống Thừa Minh và Lương Ca trong ngục. Tống Thừa Minh tạo phản cũng vì đứa con trong bụng Lương Ca. Nhưng hắn không biết đứa bé này là con của Hạ Chính Sơ. Khi ta nói cho Tống Thừa Minh sự thật, hắn nổi điên hoàn toàn.

"Ngươi… ngươi không thể giết ta! Ta đang mang trong mình cốt nhục của Hạ Chính Sơ! Đó là con cháu nhà họ Hạ các ngươi!"

"Không! Ta là người xuyên không! Ta là nhân vật chính của thế giới này! Ngươi không thể giết ta!"Ta nhìn Lương Ca như điên, thở dài: "Đáng lẽ ngươi sẽ không rơi vào kết cục này. Sự tỉnh táo lớn nhất của con người là tự hiểu lấy… nhưng tiếc quá, ngươi lại không có."

Khi người nảy sinh chút tham lam thì sự tham lam nhỏ ấy càng lúc càng lớn, cuối cùng nuốt trọn người đó. Lương Ca chính là người như vậy. Ta cho người dẫn Lương Ca ra, đưa tới cho Hạ Chính Sơ. Có lẽ hai người đó sẽ tiếp tục dây dưa mãi. Đây là sự trừng phạt ta dành cho Hạ Chính Sơ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!