Chương 14: (Vô Đề)

Phủ Nguyệt gối đầu lên đầu gối ta, nhỏ giọng nhưng điệu bộ rất trịnh trọng: "Mẹ, sau này Phủ Nguyệt sẽ không để mẹ chịu tủi thân thêm lần nữa!"Ta v**t v* mái tóc dài của Phủ Nguyệt, nét cười lại không dâng đến đáy mắt. Ta biết tin tức này lan rộng là nhờ Hoàng đế ngấm ngầm đồng ý. Lúc trước vì chuyện của Phủ Nguyệt mà ta liều lĩnh, cũng khiến lòng nghi ngờ vốn đã bị đánh tan kha khá của Hoàng đệ tốt của ta lại một lần nữa đâm chồi. Ta cúi nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn của Phủ Nguyệt, âm thầm suy tư.

Ta bị giam lỏng tại phủ Trưởng công chúa. Lời đồn vớ vẩn về ta trong kinh thành càng ngày càng nhiều, chẳng thể tìm ra kẻ bịa đặt. Hoàng đế dịu giọng khuyên ta nghỉ ngơi tại phủ, đừng bực bội vì những chuyện này. Nói là nghỉ ngơi nhưng thực chất là giam lỏng. Đúng lúc quan trọng này, Hạ Chính Sơ lại bước vào phủ Trưởng công chúa. Trái ngược với lần rời đi trước, Hạ Chính Sơ lúc này rất khí phách. Nghe nói nhờ Lương Ca đóng góp sách lược thủy lợi, cung cấp phương pháp gieo trồng mới, giải quyết nạn đói vùng Bắc Bộ nên Hoàng đế mừng rỡ.

"Bây giờ mẫu thân còn thấy Ca Nhi không bằng Phủ Nguyệt nữa không?"Ngoài mặt Hạ Chính Sơ cung kính nhưng không giấu nổi vẻ đắc chí:"Hiện giờ Ca Nhi cứu vớt vô số bá tánh Đại Phụng, còn mẫu thân thì bị nhốt tại phủ Trưởng công chúa vì Phủ Nguyệt…"

"Mẫu thân vẫn định u mê không tỉnh như thế tiếp ư?"Ta hờ hững nhìn Hạ Chính Sơ, một lúc lâu mới thở dài."Mẫu thân đang hối hận sao?"Thấy Hạ Chính Sơ kích động, ta cười lạnh:"Bổn cung hối hận thật.

Bổn cung đang hối hận tại sao không đuổi luôn cả ngươi đi cùng Hạ Phương Khanh."Nét mặt Hạ Chính Sơ cứng đờ, tức muốn hộc máu xoay người rời phủ Trưởng công chúa.

Tình thế đảo ngược vài tháng sau. Sách lược thủy lợi của Lương Ca không tính đến vỡ đê mùa mưa, đặc điểm địa lý. Công trình triều đình xây lại tốn quá nhiều sức người sức của, làn sóng phản đối liên tục. Phương pháp gieo trồng mới thiếu kỹ thuật then chốt, tồn tại được thời gian ngắn. Dân gian tung tin Lương Ca là "yêu nữ họa thế", lời đồn ngày càng nghiêm trọng. Hoàng đế giận dữ, hạ nhốt Lương Ca vào lao ngục.

Thế nhưng Tống Thừa Minh quỳ ngoài điện không chịu dậy vì Lương Ca, khiến Hoàng đế tức giận phế luôn vị trí Thái tử.

Ngũ Hoàng tử Tống Ngôn Vọng đang ở phủ Trưởng công chúa của ta, không còn là hoàng tử bị ghẻ lạnh, địa vị còn đối chọi được với Tống Thừa Minh."Con không nên tới chỗ bổn cung. Phủ Trưởng công chúa rộng lớn này hơi quạnh quẽ quá."Tống Ngôn Vọng hơi khom mình chắp tay: "Cô mẫu chịu thiệt rồi."

"Thiệt thì cũng không phải thiệt. Trái lại bổn cung cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn."Ngừng một lát, ta nói: "Tại sao Tống Thừa Minh phải bảo vệ Lương Ca?"

Tống Ngôn Vọng không dối gạt: "Ít năm trước cơ thể hoàng huynh bị thương, gặp nạn con cái, hiện giờ Lương Ca lại vừa lúc có thai."

"Cơ thể bị thương?" Ta khẽ nhướng mày, chợt nở nụ cười: "Cũng tàn nhẫn đấy. So ra vẫn kém sự tàn nhẫn của hoàng huynh với Phủ Nguyệt."Những lời Tống Ngôn Vọng nói khiến ta lập tức thoải mái.

Đầu tháng ba, Hoàng đế bệnh nặng, mọi việc lớn do Ngũ Hoàng tử xử lý thay. Trung tuần thánh tư, Phế Thái tử dấy binh tạo phản, hòng ép vua thoái vị, bị bắt cùng vây cánh. Ta đi vào Dưỡng Tâm Điện, nhìn Hoàng đế gầy trơ xương trên long sàng, khẽ híp mắt. Thấy ta, Hoàng đế thốt lên chuỗi tiếng "hộc hộc" quái lạ, sợ đến mức vùng vẫy hòng trèo lên."Đệ yên tâm, ta sẽ không giết đệ."Ta cười khẽ: "Năm đó mẫu hậu yêu đệ đến vậy, sao ta nỡ để đệ gặp bà ấy sớm thế được?"

"Tỷ… rốt cuộc tỷ muốn thế nào?"

Hoàng đế nói vô cùng tốn sức."Ta chưa từng nghĩ muốn thế nào." Ta bình tĩnh: "Từ đầu đến cuối, chỉ có đệ là đa nghi thái quá thôi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!