Thái tử đương triều đi chinh chiến, lúc về dẫn theo một nữ tử. Nghe nói nữ tử này có tài hoa xuất chúng, can đảm hơn người, hơn nữa còn từng cứu mạng Thái tử trên chiến trường.
Thái tử vừa về lập tức đến quỳ thẳng trước điện xin ý chỉ từ hôn với nữ nhi của ta.
Nữ nhi vừa cầu phúc ở chùa Đông Nhạc về hay tin thì suýt chút nữa ngất lịm. Con bé nắm chặt tay ta, gọi ta tiếng "mẹ" với đôi mắt đỏ ửng.
Nữ nhi của ta tốt đẹp mọi mặt, chỉ có tính tình là hơi yếu mềm. Có lẽ con bé giống với người phụ thân không nên hồn kia, giáo dục bao năm vẫn không thể đi đúng đường. Ta đành để kệ con bé, tuy nhiên bình thường sẽ thêm phần yêu thương.
Ta vỗ về mu bàn tay Phủ Nguyệt, nói ngắn gọn dứt khoát: "Bây giờ con muốn về phủ hay theo mẹ tới hoàng cung nói cho ra lẽ?"
Ta thầm mong con bé sẽ rắn rỏi theo ta vào cung, nhưng trên thực tế, Phủ Nguyệt lại ngậm ngùi nước mắt, ngập ngừng hồi lâu rồi vẫn cúi đầu. Con bé nói: "Nghe nói nàng ta đẹp lắm. Con mà dùng dáng vẻ này đi gặp Thái tử biểu ca…"
Ta đã hiểu những lời con bé chưa nói hết. Trong khoảng thời gian Thái tử xuất chinh, Phủ Nguyệt ngày ngày dâng đèn cầu phúc trước Phật. Hồi trước, khi nghe tin Thái tử bị thương, con bé càng phiền muộn lắng lo hơn, dần trở nên gầy ốm, chứ đừng nói đến việc trang điểm chải chuốt.
Nhìn dáng vẻ này của Phủ Nguyệt, ta vừa bực vừa giận, song cuối cùng vẫn mềm lòng.
"Được, vậy mẹ đi nói cho ra lẽ thay con trước."
Ta nhắc ma ma đưa Phủ Nguyệt về phủ, một mình đi thẳng tới hoàng cung.
Phủ Nguyệt và Thái tử đương triều là thanh mai trúc mã, hôn ước đã được thành lập từ rất lâu rồi. Từ nhỏ con bé đã ngóng trông tới ngày được gả cho Thái tử biểu ca. Do đó, dẫu không hài lòng về Tống Thừa Minh kia, ta cũng không nhiều lời gì. Thầm nghĩ: Chắc ít nhất hắn ta cũng không dám coi khinh Phủ Nguyệt.
Ta là Trưởng công chúa của Đại Tần, đương kim Hoàng đế gặp ta cũng phải cung kính gọi một tiếng "Hoàng tỷ". Khi ta vào cung, không ai dám ngăn cản, dù ta có đang cầm trường kiếm trong tay.
Tống Thừa Minh vẫn đang quỳ trước điện. Người cùng quỳ với hắn ta còn có nữ tử được dẫn về từ chiến trường kia. Thấy ta, sắc mặt Tống Thừa Minh trắng bệch, lại vô thức nhìn sang nữ tử bên cạnh, đến cả tiếng "cô mẫu" cũng không gọi. Cứ như một kiểu chống đối thầm lặng.
Thế nhưng điều khiến ta giật mình hơn nữa chính là trước điện có cả nhi tử theo Thái tử xuất chinh kia của ta.
"Hoàng tỷ, trẫm sẽ cho tỷ và Nguyệt Nhi câu trả lời." Ta chưa kịp lên tiếng, Hoàng đế đã giành nói trước. Hắn cũng bị khó thở, vừa nói xong lập tức răn dạy Thái tử: "Hỗn láo, còn không mau xin lỗi cô mẫu của ngươi!?"
Tống Thừa Minh gân cổ: "Nhi tử có lòng với Lương Ca, mong phụ hoàng tác thành!"
Tống Thừa Minh xưa nay nhát như chuột trước mặt ta, thế nên những lời này thật sự đã nằm ngoài dự đoán của ta. Ta nhìn nhi tử của ta dán mắt vào nữ tử đó từ đầu tới cuối. Lúc nó nghe được những lời này, ánh mắt nó lập tức ảm đạm, khẽ híp mắt.
"Tác thành?" Ta cười khẩy một tiếng, trường kiếm lập tức gác ngang trên cổ Tống Thừa Minh: "Nếu muốn tác thành thật thì ngươi cũng nên cầu xin bổn cung tác thành."
Thân mình Tống Thừa Minh cứng đờ, trên trán lấm tấm mồ hôi. Đây cũng là nguyên nhân ta không xem trọng Tống Thừa Minh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!