Im lặng
Tần Hòai Hòai phát hiện, nàng đối với hành động côn đồ của Tư Mã Dật như vậy thì hết sức bất đắc dĩ, cũng luôn không kiếm ra biện pháp để đối phó hắn, vì vậy, nàng quyết định vẫn là ngậm miệng bớt nói thì tốt hơn.
Nếu như thể nào cũng chỉ có thể là một giấc mộng, như vậy coi như là quà tặng ình, là một giấc mộng cũng được, tỉnh thì tan thành mây khói.
Tư Mã Dật đến gần nàng, vươn tay ôm nàng vào trong ngực, "Nương tử của ta quả nhiên là đáng yêu động lòng người."
"Đó là bởi vì ông thật sự không cách nào nói ra tôi xinh đẹp như hoa, xinh đẹp như tiên lời nói trái lương tâm như vậy, tôi là hình dáng gì, tự tôi biết, không cần ông miễn cưỡng mà khen tôi!"
"Nàng có chút bày đặt học đòi làm thơ, ánh mắt vi phu kém như vậy, vậy thì nàng không tin tưởng chính mình?" Tư Mã Dật cười như trăng như câu, "Nhưng mà, nương tử như vậy là tốt rồi, quá đẹp, ta sợ người khác sẽ đến giành! Xinh đẹp của nương tử chỉ có ta nhìn thấy thôi!"
"Tư Mã Dật, tôi có thể hỏi ông một vấn đề không?" Tần Hòai Hòai nghiêng mặt sang, nhìn hắn, vẻ mặt nghiêm túc.
"Ừ, hỏi đi."
"Tại sao ông yêu thích tôi?" Dường như mỗi cô gái đều sẽ hỏi người yêu cái vấn đề này, nhưng Tần Hòai Hòai cũng không phải vì hắn là người mình yêu mến mới hỏi, tối đa cũng chỉ là có một chút ngưỡng mộ trong lòng, nàng chỉ là tò mò, thuần túy xuất phát từ tò mò.
Nhìn dáng người mình có vẻ cứng ngắc, chỉ là gương mặt khá thôi, trừ cái đó ra, cái gì nàng cũng không có, cho nên nàng mới tò mò, vì sao hắn cứ chiếm mình không buông.
"Thích một người thì không có đạo lý gì có thể nói được!" Nếu như có thể tìm ra đạo lý, như vậy hắn cũng sẽ không khiến mình luân hãm vào.
"Như vậy, bắt đầu lúc nào thì ông thích tôi?" Tần Hòai Hòai cố gắng nhớ lại, hình như nàng và hắn thật sự không có quá nhiều tiếp xúc, vì sao hắn lại thích mình.
Suy nghĩ, hình như mỗi lần ở chung một chỗ với hắn đều là ở trường hợp cực kỳ lúng túng, khi đó nàng đối với hắn là hận đến tận xương, hận không thể rút da của hắn, rút gân hắn, nhưng, sao lại biến thành bộ dáng bây giờ.
Không hiểu, thật không hiểu
"Lúc nào thì sao?" Tư Mã Dật tựa hồ cũng lâm vào trong trí nhớ, đến tột cùng là lúc nào thì thích nha đầu này, là cái lần nàng lầm xem mình là Lục đệ mà hưu phu, nụ hôn đính ước lần kia, cảm giác lần đầu tiên hôn đến nghiện.
Theo bản năng sờ sờ đôi môi của mình, nụ cười ở khóe miệng càng đậm.
"Nàng tin tưởng nụ hôn định cả đời không?" Tư Mã Dật nâng cằm nàng lên, nhìn thẳng vào trong mắt của nàng, ánh mắt mang theo lưu luyến, quấn lấy nàng.
"Nụ hôn định cả đời?" Trong mắt hắn Tần Hòai Hòai thấy được bức vẽ trong ánh mắt của Tư Mã Duệ, cái loại lưu luyến quấn lấy đó nhìn người thương, cái loại tình cảm đó lưu luyến không rời.
Tim chợt nhảy lên, hai gò má ửng hồng, trong mắt mờ mịt một mảnh, ngơ ngác nhìn hắn, tựa hồ trong mắt của hắn có ma lực thần kỳ, có khả năng hấp dẫn ánh mắt của nàng, một khi chống lại thì không thể tiếp tục dời tầm mắt đi.
Đôi môi của nàng là loại anh đào ngọt ngào, ẩm ướt dâng lên sáng bóng mềm mại, hơi mở ra, nhìn qua hẳn là đang phát ra ý mời gọi, hắn say, say ở trong cảnh sắc như hoa ngọt ngào mê người này.
Mắt của hắn khép lại, từ từ hướng mình đến gần, ngũ quan xinh đẹp như chạm khắc góc cạnh rõ ràng, sóng mũi cao phóng ra bóng nhàn nhạt, khiến cả khuôn mặt càng phát ra anh tuấn trong sáng, sợi tóc mảnh mềm rủ xuống tự nhiên, lay động ở bên tóc mai, càng tăng thêm tà mị của hắn.
Hơi thở bá đạo của riêng người đàn ông vây kín nàng, trên người hắn tản ra mùi thơm nhàn nhạt làm cho nàng mê say, mắt cũng dần dần đóng lại.
Nụ hôn đính ước sao? Tần Hòai Hòai âm thầm cười trộm, có lẽ vậy, hình như vừa mới bắt đầu, nàng và hắn chính là biết như vậy, có lẽ, đây mới thật là duyên phận, có lẽ, đây cũng chỉ là một cuộc phong Hoa, kiều diễm trong một giấc mộng...
Chẳng qua là giờ phút này, hắn xác thực là chân chân thực thực ở tại trước mắt của mình, cái loại nụ hôn dịu dàng lưu luyến đó cũng là chân thật như vậy, quản khỉ gió hắn có phải mộng hay không, nàng chỉ cần chính là chân thật, bình thường ở giờ khắc này...
Nụ hôn của hắn trở nên rất dịu dàng, dịu dàng như nước, triền triền miên miên, tỉ mỉ róc rách mà chảy vào đáy lòng của nàng, làm dịu trái tim nàng, nàng cũng vươn tay, ôm cổ của hắn, đem thân thể đến gần hắn, cảm thụ nụ hôn lưu luyến triền miên của hắn mang tới.
Tư Mã Dật buộc chặt cánh tay, ghì chặt nàng ở trong ngực mình, lại một lần nữa hôn thật sâu.
Bờ hồ xinh đẹp, ánh trăng xuyên thấu qua hơi nước mờ mịt, làm hết thảy đều mông lung, như mộng ảo, trong ánh trăng lờ mờ, một đôi đang ôm lấy nhau thật chặt.
Ai
Tần Hòai Hòai ngồi ở cạnh bàn tròn, đôi tay chọc lấy quai hàm, hướng về phía mặt hồ ngẩn người, vẫn than thở không ngừng.
"Tiểu thư, lần này là lần thứ một trăm lẻ tám cô than thở rồi, có chuyện gì phiền lòng sao?" Hạnh Nhi có chút bất đắc dĩ nhìn nàng, tiểu thư từ buổi sáng rời giường đến bây giờ chính là bộ dạng có vẻ mất hồn mất vía, hình như vẫn còn rất phiền não, chẳng lẽ sinh nhật tối hôm qua trôi qua không vui, nhưng mà mình đã sớm bất tỉnh rồi, cho nên cũng không nhớ ra được cái gì.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!