Chương 67: Nàng Là Nương Tử Của Ta!

"Xem như ngươi lợi hại!" Hồ Thanh Ca không nghĩ tới hắn ta lại dám vung kiếm về phía Tần Hòai Hòai, nhưng mà hắn lại không thể không thừa nhận, thanh kiếm của hắn ta tinh chuẩn, chính xác, hung ác, tuyệt không yếu ớt.

Tư Mã Dật cười nhẹ một tiếng, liền chuyển ánh mắt sang người trong ngực, chỉ một thoáng, từng tia sắc bén hóa thành từng tia sáng quyến rũ mềm mại, thanh âm dễ nghe tựa như đang hát khẽ, "Nương tử, vi phu dẫn nàng đến địa phương tốt mừng sinh nhật cho nàng!"

Tư Mã Dật xoay người, hai chân vững vàng rơi vào trên một chiếc thuyền nhỏ trong hồ, động tác nhẹ nhàng mà dịu dàng, sợ đánh thức người trong ngực.

Đau

Chân mày xiết chặt, Hồ Thanh Ca cúi đầu nhìn qua nhìn vết thương trên cánh tay, ngước mắt lần nữa thì ngoài cửa sổ đã là ánh trăng sáng một mảnh, bầu trời sao sáng chói, chẳng qua là không còn hình ảnh quyến rũ mới vừa rồi nữa.

"Chủ tử!" Tư Họa từ ngoài cửa vọt vào, thấy vết thương trên cánh tay Hồ Thanh Ca, vội vàng đi tới rút ra tơ lụa băng bó cho hắn ta.

"Không sao, ngươi đi xuống đi!" Hồ Thanh Ca phất phất tay, ý bảo nàng ta lui ra.

Tư Mã Dật tư thế tựa như khói nhẹ, thân nhẹ tựa như yến, vô luận Hồ Thanh Ca xuất chiêu như thế nào, nhưng trước sau vẫn không thể gần thân hắn ta được một bước, rõ ràng là gần trong gang tấc, nhưng lại có cảm giác cách xa chân trời làm cho hắn có loại cảm giác bị thất bại sâu sắc.

Không nghĩ tới hắn ta lại có thể luyện đến tình cảnh xuất thần nhập hóa như thế, xem ra, hắn vẫn là coi thường Tư Mã Dật!

Đỉnh lông mày khóa chặt, Hồ Thanh Ca thu lại tia sáng quyến rũ ở trong mắt, tia sáng sắc bén hơi giận theo dòng chảy hiện ra, chỉ một đêm, hắn đã thua người đàn ông này hai lần, hắn thề, tuyệt đối không để cho Tư Mã Dật đạt được lần thứ hai nữa! Tối nay là một lần cuối cùng!

"Tần Hòai Hòai, Hoài Hòai, cái tên này dễ nghe, nàng thật là đáng yêu." Tư Mã Dật ôm nàng, nhẹ nhàng cười một tiếng, vung ống tay áo lên, thuyền nhỏ tựa như tên bay, đi tới hướng phía trước.

"Ừ..." Tần Hòai Hòai từ trong giấc mộng tỉnh lại, xoa xoa hai bên huyệt Thái Dương, "Đau quá, đầu đau quá!"

"Hôm nay biết đau rồi, sớm đi chỗ nào rồi !" Vang lên bên tai một giọng nói sảng lãng thấp trong trẻo, mở mắt nhìn, đúng là Tư Mã Dật.

"Ông, tại sao ông ở chỗ này!" Tần Hòai Hòai phát hiện, giờ phút này nàng đang nằm ở trong ngực Tư Mã Dật, mà hắn lại đang ôm mình phi thân ngồi ở trên cây, cúi đầu xem xét, liền hoa mắt choáng váng đầu, nàng lập tức trở về lại trong ngực của hắn.

Ha ha

Vang lên bên tai là tiếng cười trầm thấp hồn hậu của hắn.

"Cười cái gì!" Có cái gì tốt mà cười!

"Ta cười người nào đó sức lực rõ ràng không thắng được rượu, lại cứ thích uống rượu, uống rượu thì cũng thôi đi, phẩm chất uống rượu lại cố tình không tốt, vừa uống say liền ôm người bậy bạ." Hắn dùng mắt tà tà nhìn môi của nàng, tia sáng bén nhọn xẹt qua đáy mắt.

"Làm..." Chữ " gì " còn chưa ra khỏi miệng, liền bị hắn nuốt vào trong bụng.

"Ừ, không tệ!" Tư Mã Dật lè lưỡi liếm khóe miệng, mập mờ nói, "Quả nhiên là mùi vị ta thích!"

Khốn kiếp!

Tần Hòai Hòai vung ra một quyền, bị hắn quay mặt dễ dàng tránh thoát, kết quả bởi vì dùng sức quá mạnh mà thân thể mất thăng bằng, nghiêng về phía sau.

"A!" Tần Hòai Hòai theo bản năng vội vàng đưa tay ôm lấy eo của Tư Mã Dật, vùi đầu vào trong ngực của hắn, làm thế nào cũng không dám nhìn xuống.

"Ha ha, đã sớm biết, trị tiểu xảo quyệt như nàng, thì phải dùng cái chiêu này!" Tư Mã Dật rất đắc ý kiệt tác của mình, nhìn Tần Hòai Hòai dịu dàng ở trong ngực như thế, khóe miệng nâng lên nụ cười hài lòng.

"Khốn kiếp, ông cũng chỉ biết bắt nạt tôi!" Tần Hòai Hòai phát hiện, kể từ lần rơi xuống nước đó, về sau mình liền có chứng sợ độ cao, đứng ở trên chỗ cao nhìn xuống, đầu sẽ chóang váng, không nghĩ tới người này lại mang nàng bò lên cao như vậy, xem ra nàng đúng là xui xẻo!

"Nàng yên tâm, chỉ có một mình ta bắt nạt nàng, ta sẽ không để cho người khác bắt nạt nàng đâu!" Tư Mã Dật lại còn nói hùng hồn.

Ô ô

Tần Hòai Hoài muốn khóc, ông trời ơi, cho tôi mượn một tiếng sấm, đánh chết hắn đi!

Xem hắn nói gì vậy! Cái gì gọi là hắn sẽ không để cho người khác bắt nạt mình, nhưng chỉ có hắn là có thể bắt nạt mình!

"Buông tôi ra, tôi không phải là vật sở hữu của ông!" Tần Hòai Hòai hết sức tức giận, thì ra, hắn xem mình như vật cưng mà nuôi nhốt á!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!