Chương 66: Là Ai Yêu Ai?

"Tần Hoài Hoài..." Cổ Nguyệt đọc thật thấp, giống như từ đầu nàng ấy đã là Tần Hòai Hòai, vẻ mặt nghiêm túc lại thâm tình như vậy .

"Này, bà chị, tôi cảm thấy Yến Phi Tuyết dễ nghe hơn!" Tần Hoài Hoài, tên thật là khó nghe, Hắc Tử im lặng thầm nhủ, chọn cái gì không tốt, lại chọn cái tên này, quả nhiên là người phụ nữ không nói lý!

"Ai cần cậu lo..." Tần Hoài Hoài không chút khách khí mà mắng cậu ấy, "Nhớ, từ nay về sau, các người phải gọi tôi là Tần Hoài Hoài, Tần công tử!"

Bắt đầu từ bây giờ, nàng sẽ bắt đầu một cuộc sống hoàn toàn mới...

Tần Hoài Hoài một tay cầm hoa lê trắng, một chân đứng ở trên ghế tròn, mặt hơi ửng hồng, mùi rượu xông lên, trong đôi mắt linh hoạt đã sớm bị sương mù che chắn, cộng thêm nói chuyện cũng liên tiếp đánh nấc.

"Là —— là ..." thanh âm mơ hồ từ mặt bàn truyền đến.

Hạnh nhi bị nàng lôi kéo cũng uống không ít, nằm ở trên cái bàn tròn, nửa nâng đỉnh đầu nho nhỏ lên, cố gắng mở rèm mi đã sớm nặng nề, trong đôi mắt, đã thêm hai ba người Tần Hoài Hoài.

"Nào, cạn chén!" Tần Hoài Hoài hào khí mà giơ ly rượu lên, một tay cuộn tay áo lên, một chân đứng ở trên cái băng ngồi, hét lớn một tiếng, "Sạch ly này!"

Trước đó mọi người đã bị một ca khúc ly kỳ cổ quái của nàng ấy mà chóang váng ngây ngất rồi, hôm nay lại nhìn bộ dáng nàng ấy như vậy, trong đầu chỉ có hiện lên hai chữ —— im lặng!

"Cô uống say rồi, đừng uống nữa!" Cổ Nguyệt ngăn nàng lại, kéo tay của nàng qua, đặt ly rượu xuống, "Tôi đưa cô trở về phòng nghỉ ngơi cho khỏe nhé!"

"Không, nấc... Tôi không có say!" Tần Hoài Hoài nấc cục một cái, "Tiếp tục... Nấc, uống rượu..."

Hắc Tử chỉ cảm thấy trước mắt từng nhóm một hắc tuyến...

Hạnh nhi đã sớm gục xuống bàn, thở to ngủ, Như Nguyệt ôm cánh tay ca ca nhìn chị gái dũng mãnh trước mắt " làm trò hề ", nhíu chặt mày nhỏ.

"Được rồi, được rồi, tôi biết cô không có say, nhưng tôi say, cô đỡ tôi trở về phòng đi!" Cổ Nguyệt tựa hồ rất có cách làm thế nào để trị người say rượu, kéo tay Tần Hoài Hoài qua, ôm nàng vào trong ngực, sau đó nói với Hắc Tử, "Tôi đưa nàng ấy trở về phòng, các người cũng nghỉ ngơi sớm một chút đi!"

"Ca ca..." Hắc Tử vốn là nói muốn cùng đưa Tần Hoài Hoài về, nhưng Như Nguyệt bên cạnh kéo cánh tay của cậu thật chặt, cứ thế không thả cậu đi, vì vậy cậu cũng chỉ có thể bảo Cổ Nguyệt đưa Tần Hoài Hoài về, nói là chốc lát nữa sẽ đưa canh giải rượu qua để cho Tần Hoài Hoài tỉnh rượu.

☆☆☆☆☆☆☆

Một mùi thơm hoa lài nhàn nhạt nhẹ nhàng đến.

"Ngươi là ai?" Tần Hoài Hoài ngẩng đầu lên nhìn Cổ Nguyệt, mắt mang men say và hỏi.

Cũng ở trong ánh trăng mờ, thấy được một đôi mắt lưu chuyển tràn đầy màu sắc.

Đối với đôi mắt xinh đẹp, sâu sắc, tối tăm, yên lặng như thâm cốc điểm đầy sao, một ngôi sao băng sáng chói xẹt qua trên bầu trời đầy nhộn nhịp, rơi xuống đáy cốc, vẫn như cũ tản ra tia sáng trong suốt.

Một cái ngoái đầu nhìn rực rỡ, một nháy mắt màu mè.

Liếc mắt một cái vạn năm, trông mòn con mắt.

Một khắc kia khi chống lại hắn, Tần Hoài Hoài lại cảm thấy mình ngã vào tòa Tinh cốc này rồi, chờ chính là chính là trầm luân lại trầm luân, mà không muốn thức tỉnh.

"Ngươi, phải ... Thần tiên không?" Tần Hoài Hoài mở trừng hai mắt, mang theo nụ cười ngây thơ và hỏi.

Hai tròng mắt phát ra tia sáng quyến rũ tự nhiên, môi mỏng khêu gợi nâng lên đường cong hoàn mỹ, như hoa đào nở ra ở trong ban đêm chói lọi say lòng người kia, phát ra tiếng động lòng người dễ nghe.

"Không, ta không phải là thần tiên, ta là tướng công của nàng."

"Tướng... Công?" Tần Hoài Hoài hiển nhiên vẫn còn ở trong mơ hồ, giữa lông mày hơi nhíu lại, "Tên của ngươi thật kỳ quái nha..."

"Ha ha... Nương tử thật thú vị, ta là tướng công của nàng, ta tên là Hồ Thanh Ca, nhớ, tên tướng công của nàng là ta, Hồ Thanh ca, đừng quên." Tiếng cười trầm thấp lại êm ái từ phần môi của hắn phát ra, lại giống như tiếng nhạc Thiên Chi, tuyệt vời vô cùng.

Tần Hoài Hoài nghe thấy như si như say, lưu luyến si mê mà xoa đôi môi của hắn, nàng thật sự muốn biết, môi của hắn phát ra thanh âm say lòng người như thế nào.

"Tướng công, Hồ Thanh ca..." Nàng giống như là mê muội, ánh mắt tan rã, ánh mắt si mê nhìn về phía hắn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!