"Tư Mã Dật, ông là tên khốn kiếp, ông mà dám đụng đến tôi, tôi tuyệt đối sẽ không tha thứ cho ông! Tôi sẽ hận ông cả đời!" Tần Hoài Hoài vừa khóc, vừa không quên hung hăng mắng hắn, sau đó còn muốn lau nước mũi và nước mắt lên trên người hắn, "Khốn kiếp, tôi sẽ hận ông cả đời đấy!"
Được rồi, không dùng được khổ nhục kế, thì khổ tình kế hẳn là còn dùng được chứ! Không dùng được mưu kế gì, Tần Hoài Hoài nàng tuyệt đối sẽ không để cho hắn thực hiện được!
Cũng may Tư Mã Dật không biết thuật độc tâm, nếu hắn biết cho tới giờ khắc này Tần Hoài Hoài vẫn còn đang diễn trò, đoán chừng sẽ bị nàng chọc tức đến mức lục phủ ngũ tạng cũng tức điên luôn!
"Cả đời à..." Nào biết, Tư Mã Dật lại đột nhiên tưởng thật.
Tần Hoài Hoài thấy hắn không còn tức giận nữa, thân thể vừa được thỏai mái, liền bắt đầu di chuyển, muốn tránh thoát vây khốn áp chế của hắn.
Vậy mà nàng vừa khẽ uốn éo, khiến cho hai thân thể vốn là kề nhau chặt chẽ đã ma sát, Tư Mã Dật lập tức cảm thấy một luồng nóng rực từ bụng vọt lên, hạ thân lập tức trở nên căng cứng.
"Ngu ngốc! Đừng nhúc nhích!" Giọng của hắn hơi khàn khàn.
Tần Hoài Hoài cũng lập tức cảm thấy thân thể hắn thay đổi, giống như bị điện giựt, khuôn mặt nhỏ nhắn ngay lập tức đỏ bừng, nàng lập tức dừng lại động tác.
"Ông đi xuống đi!" Nha Nha, hắn đi xuống, thì không có gì rồi!
Thấy bộ dạng nàng quẫn bách, Tư Mã Dật nhếch khóe miệng.
"Mới vừa rồi nàng lừa ta, đây là trừng phạt nàng!" Tư Mã Dật hung hăng cắn vành tai nàng một cái, ở bên tai nàng tà ác thổi hơi, "Phạt nàng cả đời cũng không được quên ta!"
"Có quỷ mới muốn nhớ ông cả đời!" Tần Hoài Hoài vừa khóc, vừa còn không quên quở trách hắn, "Tôi nhớ kỹ ai cũng sẽ không nhớ ông!"
Nhớ hắn cả đời, cả đời nàng phải nhớ kỹ rất nhiều chuyện, khi cô đơn không có phần của hắn mà! Bắt nạt nàng, mà còn muốn nàng nhớ hắn cả đời, hắn đang nằm mơ sao!
Ách ————————
Tư Mã Dật im lặng, vì chuyện gì mà lại phát triển thành bộ dáng bây giờ, vì sao ở trước mặt nàng, hắn luôn cam chịu, hắn hoàn toàn bị ấm ức mà!
Đúng lúc này, cửa bị người dùng lực đá văng ra bịch một tiếng, bình phong cũng bị một nội lực mạnh mẽ đánh ngã xuống đất.
"Buông cô ta ra!" Ngay sau đó vang lên một giọng nói hùng hậu có lực.
Theo tiếng nhìn qua, một thân ảnh quen thuộc xuất hiện ở cửa lớn.
Mẹ nó! ——————
Đây là phản ứng đầu tiên của Tần Hoài Hoài sau khi nhìn người tới!
Trước kia nàng xem cảnh thổ phỉ trên TV thì cảm giác mấy cảnh sát kia kết thúc quá kém, Nha Nha, cuộc chiến đánh xong rồi mới đến nhặt xác!
Hôm nay xem ra, người mặt quỷ này cũng không khác lắm, tới đúng thời điểm, cả một tiếng sấm mưa to cũng hơi nhỏ!
Cũng may, do nàng đủ thông minh nên giải quyết được Tư Mã Dật, nếu không, chờ hắn ta tới cứu mình, đoán chừng đã sớm bị người này ăn tươi nuốt sống rồi!
Quả nhiên, đàn ông đáng tin, heo mẹ sẽ lên cây!
Người mặt quỷ quét tia sáng qua người trên giường, khi hắn dời mắt đến trên người Tần Hoài Hoài thì một ánh mắt khác càng mãnh liệt hơn cắt đứt tầm mắt của hắn.
Tia sáng quét qua mặt của người mặt quỷ, Tư Mã Dật lập tức kéo chăn mền qua đắp kín cho Tần Hoài Hoài, sau đó lật người xuống giường, ngạo nghễ đứng dậy, nhìn thẳng vào mắt người mặt quỷ.
"Ngươi là ai!" Tư Mã Dật vung áo bào lên, chống ở bên hông, bày ra một tư thái phòng ngự, giống như một con Báo sắn cảnh giác nhìn chằm chằm vào kẻ địch bên ngoài đột nhiên xông vào lĩnh địa của mình, đang chuẩn bị tùy thời hành động.
"Cô không sao chớ!" Người mặt quỷ không trả lời, mà ngược lại nhìn về phía Tần Hoài Hoài và hỏi.
"Nói nhảm, có chuyện thì tôi còn có thể bình tĩnh như vậy sao!" Tần Hoài Hoài liếc hắn ta một cái, ánh mắt người này thật đúng là không dùng được!
Không chỉ có ánh mắt không dùng được, mà đầu óc cũng không có tác dụng! Tình hình như bây giờ mà hỏi lời như thế sao! Câu hỏi cũng không nhìn trường hợp đấy! Im lặng...
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!