Thì ra đây chính là cảm giác chết chìm, Tần Hoài Hoài âm thầm bất đắc dĩ mà nở nụ cười.
Nước vẫn rét lạnh đến thấu xương, giống như đang chôn sâu trong hầm băng, chính là loại hàn khí đâm vào xương tủy, lạnh, quá lạnh!
Đây là phản ứng đầu tiên của Tần Hoài Hoài sau khi có ý thức.
Tần Hoài Hoài mở mắt ra lại thấy khuôn mặt của yêu mỵ.
Oa, oa, oa! Là mỹ nữ nha!
Mỹ nữ trước mắt cả người quấn trang sức màu đỏ, nổi bật lên trên làn da trắng như tuyết, dưới ánh sáng lại sáng ngời, hơi hơi nổi lên màu hồng phấn, giống như mặt cười đào hoa, khiến tim của người thấy lỗi nhịp.
Ở trong lòng Tần Hoài Hoài liên tục khen, đẹp, quá đẹp!
Lông mi cong cong ở dưới đôi mắt xếch như thế, khi ngoái đầu nhìn lại , ánh sáng sinh đẹp lưu chuyển làm hàng trăm mắt người mê say.
Tần Hoài Hoài vừa thấy thì cả người lại thoải mái, ôi trời, yêu tinh, boong boong một yêu tinh chuyển thế!
"Cứu ta!" Trong mắt của mỹ nữ có một mảnh lệ quang mông lung.
"Cái gì?" Tần Hoài Hoài còn chưa phản ứng kịp, thì mỹ nữ kéo chăn của nàng qua, bỗng chui vào trong chăn của nàng.
"Này..."Tần Hoài Hoài vừa định mở miệng.
"Hư!" Mỹ nữ đưa tay kéo nàng vào trong chăn, che miệng của nàng lại, "Đừng lên tiếng, bọn họ muốn bắt ta!"
Tần Hoài Hoài nhíu mày một cái, nhìn bộ dáng của cô ấy, hình như rất sợ, nhìn kỹ khuôn mặt của cô ấy một chút rất đẹp, xinh đẹp không tỳ vết, mồ hôi hột trong suốt từ làn da trơn bóng của cô ấy chậm rãi trượt xuống, lại tạo nên một loại nhu mỹ đến diêm dúa lẳng lơ.
Ùng ục!
Tần Hoài Hoài nuốt vào một ngụm, thầm nghĩ, choáng nha, vì sao lại là mỹ nhân xinh đẹp, vì sao không phải là anh chàng đẹp trai?
Nhưng khi ánh mắt của nàng chạm đến y phục của mỹ nữ thì trong lòng cả kinh, cô ấy, cô ấy mặc lại là cổ trang! ?
Trước là do quá mức đột nhiên, nên Tần Hoài Hoài không có để ý, lúc này nhìn cô ấy ở khoảng cách gần, thì Tần Hoài Hoài mới phát hiện, người này mặc kệ là từ khí chất bên trên hày là trang phục trên người đều là bộ dáng của cổ đại.
Tại sao trang phục của cô ấy lại kỳ quái như thế?
Tần Hoài Hoài vừa định mở miệng hỏi, thì từ bên ngoài phòng có thanh âm truyền đến.
"Tìm được người chưa?" Một thanh âm trầm thấp truyền đến, ngay sau đó là một trận tiếng bước chân dồn dập.
"Tìm cho ta, không tìm được, mấy người cũng đừng sống nữa!" Thanh âm trầm thấp kia lại vang lên lần nữa, lại có cảm giác mang theo u ám.
Thanh âm ở ngoài phòng nhỏ dần, Tần Hoài Hoài quay đầu nhìn về mỹ nữ ở bên cạnh, thấp giọng hỏi, "Bọn họ đang tìm cô?"
Mỹ nữ gật đầu một cái.
"Tại sao?" Tần Hoài Hoài nghi hoặc.
Mỹ nữ buồn bã nhìn nàng, cái miệng nhỏ nhắn trắng mịn cong lên, là một tư thái của tiểu nữ nhân, lại khiến cho Tần Hoài Hoài không hiểu vì sao mà rùng mình.
"Chủ tử của bọn họ muốn nghĩ cưỡng ép ta làm thiếp, ta không nghe lệnh nên trốn thoát!" Mỹ nữ nói xong lại ngã xuống trên người của Tần Hoài Hoài, một tay xoa ngực của nàng, "Hôm nay đa tạ tiểu thư ra tay cứu giúp, nếu không, tiểu nữ tử thật không biết nên làm thế nào cho đúng!"
Tần Hoài Hoài toàn thân chấn động, cả người nổi lên da gà, nàng cuống quít đẩy mỹ nữ ra, cười xấu hổ mấy tiếng, "Ha ha, cái đó, chỉ là chuyện nhỏ, không cần đa tạ, nhưng mà chỗ này là chỗ nào?"
Vào lúc này thì Tần Hoài Hoài mới có thời gian mà nhìn chung quanh, phát hiện nơi này hầu hết đều là loại tao nhã, theo cách bài trí mà nhìn, thì hình như là khuê phòng của vị tiểu thư.
"Nơi này là chỗ ở của tân vương phi Duệ Vương gia." Mỹ nữ tao nhã từ trên sập mà ngồi xuống, đôi mắt đẹp cũng đang quan sát trên người của Tần Hoài Hoài, Tần Hoài Hoài nhìn thấy mà trong lòng lông tơ dựng lên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!