"Bây giờ, ông nội cứ quấn ba tôi suốt ngày lải nhải nói muốn ba tôi sinh một đứa cháu mập mạp."
"Nếu Trương Linh không sinh được, thì đổi người phụ nữ khác để sinh."
"Ông nội đã xem thầy rồi, nói một mạng đổi một mạng, bà đi chết, nhà họ Trần sẽ có cháu trai."
"Cho nên, hiện giờ chỉ có con ở bên bà đến lúc cuối đời thôi."
Tôi còn cố hù bà nội: "Đáng lẽ bà nên nghe lời họ mà về quê, ở quê có đất để chôn, còn ở thành phố khi chết chỉ có hỏa táng thôi. Bà có biết hỏa táng không? Không sao đâu, dù sao người chết cũng không còn cảm giác."
Người già sợ bị thiêu, nên chẳng mấy ngày sau, bà nội đã chết vì bệnh.
Không ai truy cứu về cái chết của bà nội.
Ngay cả ba tôi cũng thở phào: "Xong một "nhiệm vụ" rồi."
Tôi tin, nghe từ "nhiệm vụ", ông nội chắc hẳn đang đổ mồ hôi lạnh.
10
Sau khi bà nội mất, ông nội trở nên thông minh hơn.
Thật ra, ông không sợ về quê lắm, vì dù có về, vẫn có người chăm sóc.
Nhưng bà nội mất rồi, ông lại trở thành một kẻ cô độc.
Ông chỉ còn có thể ở cạnh con trai.
Muốn sống tốt trong cái nhà này, chỉ nấu ăn ba bữa mỗi ngày là chưa đủ.
Ông còn phải khiến con trai đồng lòng với mình, như vậy mới thực sự làm được vai trò "lão gia" trong nhà.
Trương Linh trong mắt ba tôi rất hoàn hảo. Bà ta trẻ trung, xinh đẹp, có sắc vóc. Biết chăm sóc, còn biết cách ứng xử. Quan trọng nhất là mang lại may mắn cho chồng.
Dù ba tôi nhờ mẹ tôi mới đứng vững ở thành phố này, nhờ tài sản của ông bà ngoại mà phát đạt, nhưng ông ta vẫn cho rằng tất cả đều nhờ kết hôn với Trương Linh.
Vì vậy, ông ta cố chấp tin rằng Trương Linh mang lại vận may cho ông ta.
Điểm yếu duy nhất của Trương Linh là chưa sinh được con trai, điều này là nỗi ám ảnh sâu sắc nhất trong lòng ba tôi.
Ban đầu, họ nghĩ sớm muộn gì cũng sinh được con trai, nhưng Trần Kiều Kiều đã bảy tuổi mà bụng bà ta vẫn chưa có động tĩnh gì.
Trương Linh còn trẻ, nhưng ba tôi thì không.
Khi ông nội nhắc lại chuyện cũ, ba tôi càng ám ảnh việc sinh con trai.
Ông ta thậm chí dám nói với Trương Linh: "Nếu cô không sinh được con trai, tôi sẽ đi tìm người phụ nữ khác sinh."
Lúc này Trương Linh mới nhận ra, mọi uy quyền của cô trong nhà đều nhờ người đàn ông này trao cho.
Nếu ông ta không cho, bà ta cũng chẳng uy quyền gì cả.
Nếu không sinh được con trai, ngày tháng sung sướng của bà ta cũng sẽ chẳng dài.
Con gái của bà ta, thực ra không có giá trị lắm.
Trước kia, con cái còn nhỏ, dù nghịch phá vẫn dễ thương, ba mẹ cũng dễ xiêu lòng.
Nhưng giờ lớn rồi, ý thức độc lập mạnh hơn, càng làm ba mẹ phiền toái.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!