"Tao nuôi mày mấy năm, có cần tiền không?
Tao kết hôn năm năm không sinh con, đợi họ chết hết mới sinh, tuổi thanh xuân tao bỏ ra, không cần bù đắp sao?"
Bà ta đứng dậy, túm tóc tôi, hỏi: "Nói hay không?"
Ánh mắt bà ta quét qua mặt ông bà nội: "Ông bà nội mày không yêu mày, sao tao phải tốt với mày? Mấy năm nay tao đã quá tốt với mày, nên mày mới dám dùng nước sôi làm bỏng con tao. Mày đang đợi điều gì, đợi ba mày đến cứu mày à?"
Bà ta cười lớn: "Ba mày hận mày đến mức nào, mày biết không? Nếu mày chết cùng mẹ mày, thì tốt biết mấy. Đàn ông nào lại muốn bị nói là dựa vào phụ nữ để ăn bám chứ?"
Bà ta đe dọa: "Nói hay không, hôm nay không thề là tao đưa mày vào bệnh viện tâm thần ngay."
Tôi kìm nước mắt, nhịn nhục, nhịn giận: "Con nói!"
"Tôi tự nguyện từ bỏ tất cả những gì mẹ và ông bà ngoại để lại, khi đủ tuổi sẽ ra khỏi nhà này tay trắng, nếu không thì để mẹ và ông bà ngoại chịu đau khổ dưới mồ, đời đời không siêu thoát."
Bà ta vừa lòng, nhưng dường như vẫn chưa hoàn toàn thỏa mãn.
Bà ta cầm di ảnh mẹ tôi, ra lệnh: "Nhổ một bãi nước bọt. Nói với bà ta rằng, mày ghét bà ta, nếu bà ta không chết sớm, bỏ mày cô độc nơi trần thế, sao mày lại khổ thế này?"
Lần này tôi không do dự, tôi nhổ.
Nước bọt từ trán di ảnh mẹ tôi trượt xuống mắt rồi chảy trên má, tôi như thấy mẹ tôi đang khóc nức nở.
Tôi không ghét mẹ.
Tôi yêu bà ấy.
Tôi không nhớ được nhiều ký ức khi sống bên mẹ, nhưng tôi biết mẹ cũng rất yêu tôi.
Khoảnh khắc đó, tôi thề, sớm muộn gì, trong cái nhà này, ngoài tôi, sẽ không còn ai sống sót.
8
Sau kỳ thi tuyển cấp ba, tôi trải qua quãng thời gian rất khổ sở.
Không phải lo thi không vào được trường tốt, mà sợ họ không cho tôi học cấp ba.
Vì vậy, tôi càng phải nhẫn nhịn.
Em gái cùng ba khác mẹ, Trần Kiều Kiều, rảnh rỗi là lại tát tôi một cái.
Sức nó yếu, đánh không đau lắm, nhưng cảm giác thật nhục nhã.
Nó sẽ hỏi: "Mày còn dám dùng nước sôi làm bỏng tao không?"
Tôi nói: "Chị không dám."
Nó còn hỏi: "Mày có phải là tiểu thư không?"
Tôi đáp: "Không, em mới là tiểu thư."
Tôi còn bổ sung: "Em là công chúa nhỏ."
Tôi xem em gái như con ngươi trong mắt mình, bất kỳ yêu cầu nào của nó, dù quá đáng đến đâu tôi cũng sẵn sàng làm, miễn là nó vui, kể cả việc phải nằm bò ra làm ngựa cho nó cưỡi.
Công việc nhà, tôi một mình gánh hết.
Khi bà nội rảnh thì đi nhảy khiêu vũ ngoài quảng trường, ông nội thì đi dạo khắp nơi, về nhà vẫn có bữa cơm canh nóng hổi để ăn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!