Họ nghĩ mọi sự nhục nhã phải chịu khi ở bên con dâu là vì gánh nặng như tôi.
Nếu không có tôi, ba tôi không phải là đàn ông tái hôn có con, không bị lép vế trước phụ nữ.
Nếu không có tôi, họ đâu bị con dâu chửi, già rồi mà không hưởng được hạnh phúc con cháu, còn phải làm trâu ngựa cho con cháu.
Vậy là, mọi nhục nhã, đau khổ của họ, họ đều dồn hết lên tôi.
Mẹ kế thấy họ đối xử với em tôi tốt hơn tôi ngàn lần, coi như đã giành được lòng tin, nhìn họ cũng dễ chịu hơn.
4
Tôi luôn chịu đựng mọi thứ.
Bởi tôi biết trước khi đủ tuổi thành niên, mình chẳng làm được gì.
Ngoài họ ra, tôi không còn người thân nào khác.
Bạn bè của mẹ tôi, theo thời gian sau khi bà mất, cũng ít liên lạc hơn.
Dù có liên lạc thì họ cũng không thể vì một đứa "con của người xưa" như tôi mà dại dột làm mất lòng ba tôi.
Tôi cũng từng nghĩ nhờ tới xã hội, tìm trường, tìm hội phụ nữ, tìm cảnh sát, nhưng đều không hiệu quả.
Trường biết chuyện thì cử giáo viên tới thăm nhà.
Họ thấy nhà tôi có vẻ yên ấm, cả nhà sum vầy, ai mà nghĩ họ không tốt với một đứa trẻ mất mẹ chứ?
Ngược lại, Trương Linh biết chuyện liền mắng tôi: "Mày do ông bà nội nuôi, ông bà nội không để cơm cho mày thì liên quan gì tới tao?"
Năm thi tuyển sinh vào trung học phổ thông, tôi tan học muộn, về nhà gần mười giờ tối, sáng lại phải dậy 6 giờ.
Ông nội không để cơm cho tôi, nhưng bắt tôi rửa bát.
Nhà rõ ràng có máy giặt, nhưng bà nội bắt tôi giặt tay, nếu không thì còn chẳng có nước nóng để tắm.
Hội phụ nữ tới tìm hiểu, lần này Trương Linh không cần ra mặt, ông bà nội đã tự gây rối ầm lên.
Họ ngao ngán lắc đầu, mệt mỏi nói: "Đứa trẻ không có mẹ, tâm lý vốn khác thường, chúng tôi đã coi nó như con trong lòng, nhưng nó luôn thấy không đủ, thấy em nó có gì là muốn có bằng được, em nó nhỏ hơn đến bảy tám tuổi, sao mà so được?"
Cảnh sát cũng từng tới, thấy tôi bên ngoài chẳng có thương tích gì, nghĩ rằng tôi không bị bạo hành.
Ngược lại, ba tôi bị những người đó tìm đến nhiều lần, ông nổi trận lôi đình quát vào mặt tôi: "Ngay cả có giết ba đi, cũng không thể làm mẹ mày sống lại. Nếu mày không vừa mắt, thì đi về với ông bà mà sống!"
Ông bà thì chẳng muốn về quê, họ già rồi, sức lực không còn, lại phải nương mặt con trai con dâu.
Không dễ hiểu là họ căm ghét tôi đến mức nào.
Họ chửi mẹ tôi: "Hồi đó tao đã thấy tướng mệnh mẹ mày không tốt, không phải người sống thọ, quả nhiên nó chết rồi, còn để lại cái rắc rối to thế này cho chúng tao."
5
Tôi chẳng có hy vọng nào khác, chỉ ước nhanh lớn hơn, đủ tuổi, được pháp luật bảo hộ để thừa hưởng tài sản ông bà ngoại và mẹ để lại để rời khỏi ngôi nhà này mãi mãi.
Nhưng tôi nhanh chóng đổi ý.
Hôm đó tôi đang rót nước, em gái năm tuổi bỗng lao đến, va thẳng vào tôi.
Tay tôi run, tôi không nắm chắc bình nước nóng, bình rơi xuống đất, vỡ, nước bắn tung tóe và làm bỏng em.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!