Người đàn ông mặc tây trang đã bị gãy hai chân, "phịch" một tiếng
quỳ xuống đất, hai tay không còn chút sức lực nào rũ xuống, nụ
cười nhạt trên mặt hẳn đã biến mất từ lâu, ngược lại biến thành
hoảng sợ, mồ hôi lạnh không ngừng rịn ra trên trán hẳn.
Trương Thác để ý đến hình xăm mờ mờ trên gáy người đàn ông
mặc tây trang.
Trương Thác nhíu nhíu mày: "Sát thủ của Bóng Đêm? Ai phái anh
đến?"
Khi người đàn ông mặc tây trang nghe thấy Trương Thác nói ra
hai chữ Bóng Đêm, nuốt mạnh một ngụm nước miếng, có rất ít
người có thể nói ra tên tổ chức một cách hời hợt như vậy.
"Anh biết đến Bóng Đêm?" Người đàn ông mặc tây trang trừng to
hai mắt.
"Thần bí lắm sao?" Trương Thác hỏi ngược lại một câu: "Nói đi, ai
phái anh đến, tôi có thế cho anh được toàn thây"
"Ha, ha ha!" Người đàn ông mặc tây trang hít vào một hơi, cười to
mấy tiếng: "Nếu anh đã biết đến Bóng Đêm, vậy thì cũng nên hiểu
rõ, Bóng Đêm chúng ta, từ xưa đến nay, cho dù có chết, cũng
không tiết lộ thân phận của người đã thuê mình."
Trương Thác nghiêng đầu suy nghĩ mấy giây, sau đó mở miệng:
"Cũng đúng, quy tắc thì vẫn phải tuân thủ, xem hình xăm sau gáy
anh, hắn là một thành viên trong Mười Ba Đứa Con Bóng Đêm,
nghe nói Mười Ba Đứa Con Bóng Đêm các anh tình cảm như anh
em ruột thịt, bây giờ tôi cho anh một lựa chọn, hoặc là làm trái
quy định của tổ chức, nói cho tôi biết ai đã thuê anh, hoặc là tôi sẽ
giết sạch mười hai người anh chị em còn lại của anh"
"Điên cuồng!" Người đàn ông mặc tây trang quỳ trên đất: "Tôi thừa
nhận, anh rất mạnh, tôi vốn dĩ không phải đối thủ của anh, nhưng
anh thật sự cho rằng anh có thể ra tay với tất cả Mười Ba Đứa
Con Bóng Đêm sao? Trên thế giới này có mấy người dám nói ra
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!