Chương 6: Có người muốn giết

Ngữ Lam

Cô nhỉ viện Xuân Đằng, thành phố Ngân Châu.

Đám trẻ ngây thơ đang chơi đùa trên bãi cỏ xanh, trên bãi cỏ, Tân

Âm mặc váy dài màu trắng ngồi xếp bằng, mái tóc dài xõa sau

gáy, màu tóc đen nhánh hình thành chênh lệch rõ ràng với chiếc

váy trắng của cô ta, trên tóc cô ta đội vòng hoa mà đám trẻ bện

cho, gấu váy trắng trải rộng trên bãi cỏ, giống như tinh linh trong

rừng rậm.

"Chị Tân Âm, em cũng muốn ăn kẹo!" Một bé trai kháu khinh chạy.

đến trước mặt Tân Âm, cười hì hì với cô ta.

"Tiểu Hổ, em không được ăn thêm kẹo nữa" Tân Âm vươn cánh

tay ngọc, xoa đầu Tiểu Hổ, trong mắt tràn đây cưng chiều.

Một bà lão tóc hoa râm khom lưng, cười hiền từ đi tới: "Tiểu Âm,

cháu nuông chiều những đứa trẻ này quá."

Trên mặt Tân Âm lộ ra nụ cười ngọt ngào, xinh đẹp như hoa

quỳnh đua nở: "Viện trưởng Thôi, cháu thấy đám trẻ này vui vẻ

như vậy cháu cũng rất vui, đúng rồi, người tên là Trương Thác kia,

anh ấy đến chưa?"

"Vừa mới đến" Viện trưởng Thôi chỉ chỉ bên cạnh, trong đình nghỉ

mát bằng gỗ do một người xây dựng nên, một mình Trương Thác

đang lắng lặng ngồi đó, nhìn về phía trước.

Viện trưởng Thôi nhìn dáng vẻ của Trương Thác, thở dài, trong đôi

mắt hiền hòa thoáng qua chút xót xa: "Ài, đứa trẻ này mãi vẫn

không giải tỏa được vướng mắc trong lòng mình, năm đó mẹ nó

nhảy lầu tự sát vì không muốn liên lụy đến nó, nó vẫn luôn tự

trách bản thân mình vì chuyện này."

Ánh mắt Tân Âm nhìn theo ngón tay viện trưởng Thôi, cô ta nhìn

chăm chú gương mặt nghiêng của Trương Thác, từ trên người

đàn ông này, cô ta cứ luôn cảm thấy một luồng hơi thở bi thương,

trong đôi mắt sâu thăm thẳm của anh như giấu kín rất nhiều câu

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!