Chương 5: Rốt cuộc là aï

Lâm Ngữ Lam vội vàng bò dậy khỏi giường, lao ra khỏi cứa phòng

ngủ, đúng lúc nhìn thấy Trương Thác đang quỳ rạp trên đất lau

nhà.

Khi Lâm Ngữ Lam nhìn thấy Trương Thác, Trương Thác cũng vừa

vặn quay đầu nhìn thấy Lâm Ngữ Lam, mỉm cười với Lâm Ngữ.

Lam: "Chủ tịch Lâm, em đã tỉnh rồi"

Lâm Ngữ Lam nhíu nhíu mày: "Mười giờ rồi, tại sao không gọi tôi

dậy?"

Trương Thác cười nói: "Chủ tịch Lâm, là em nói không cho tôi

bước vào phòng ngủ của em mà."

"Sắc mặt Lâm Ngữ Lam cứng đờ, đúng là mình đã từng nói như.

vậy thật, đột nhiên Lâm Ngữ Lam nghĩ đến chuyện gì đó, gương

mặt xinh đẹp lập tức trở nên lạnh giá: "Tôi nhớ ngày hôm qua tôi

ngủ trên ghế sô pha cơ mà? Tại sao sáng nay lại thức dậy trong

phòng ngủ hả?"

Nụ cười trên mặt Trương Thác hơi cứng lại, lấy tay gãi gãi sau gáy,

cười khan nói: "Ha ha, là tôi nhìn thấy Chủ tịch Lâm ngày hôm qua

ngủ trên ghế sô pha khó chịu quá, nên mới bế em vào phòng ngủ,

có điều em yên tâm đi, tôi tuyệt đối không hề làm ra chuyện gì đi

quá giới hạn! Nhân phẩm của họ Trương vô cùng có bảo đảm

đấy"

"Bế?" Lâm Ngữ Lam bắt lấy chữ này, người này dám bế mình! Lâm

Ngữ Lam theo bản năng kiểm tra quần áo của mình, sau khi cô.

phát hiện quần áo lót của mình chưa từng bị động vào, lúc đó mới

thở phào nhẹ nhõm.

Trương Thác rất sợ Lâm Ngữ Lam sẽ tiếp tục hỏi thêm về đề tài

này, vội vàng chuyển chủ đề: "Chủ tịch Lâm, không phải công ty

em còn có chuyện gì đó sao, tôi đã chuẩn bị sữa rửa mặt và kem

đánh răng cho em rồi đấy"

Lâm Ngữ Lam cũng hiểu rất rõ, bây giờ không phải lúc nói mấy

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!