Thời gian suy nghĩ mà Trương Thác cho Chu Tự còn lại ba mươi
giây, thời gian mà Chu Tự cho Trương Thác cân nhắc, cũng chỉ
còn lại có ba mươi giây.
"Hai mươi giây, ranh con, tôi muốn xem xem cậu có thể giả vờ với
tôi đến bao giờ?" Chu Tự châm cho mình một điếu thuốc lá, điệu
nghệ rít một hơi, lại nâng cổ tay trái lên, liếc nhìn đồng hồ Omega
trên tay: "Còn có mười giây nữa thôi"
Trương Thác thảnh thơi đi đến ngồi xuống ghế sô pha đón khách
trong phòng làm việc, lắng lặng nhìn Chu Tự đang đếm ngược.
"Năm giây." Chu Tự nở nụ cười lạnh lẽo.
Trương Thác vắt chéo hai chân, hai tay đặt sau gáy, uể oải ngả
người ngồi dựa vào ghế sô pha.
Chu Tự nhìn đồng hồ: "Đã hết giờ rồi, ranh con, là cậu tự lựa chọn
đường chết cho mình, đừng trách tôi không cho cậu cơ hội!"
Chu Tự đang định căm điện thoại trên bàn hắn lên, gọi bảo vệ đến
dạy cho thẳng ranh không biết trời cao đất rộng này một bài học,
điện thoại di động của hắn đã đổ chuông trước rồi. Chu Tự vừa
nhìn thấy số gọi đến, sắc mặt đã thay đổi.
Người gọi điện đến chính là Tổng giám đốc Triệu, đối tác làm ăn
lớn nhất của Tập đoàn Chu Thị, có thể nói nếu Chu Thị thiếu đi
đường dây Tổng giám đốc Triệu này, lợi nhuận sẽ co lại hai phần
bai
Chu Tự cân nhắc một lúc, quyết định cứ nhận cuộc gọi của Tổng
giám đốc Triệu trước đã, dù sao xử lý một thẳng ranh con cả gan
làm loạn, coi trời bằng vung này, còn lâu mới quan trọng bằng
chuyện của Tổng giám đốc Triệu được.
Chu Tự vừa mới nhấc điện thoại lên, còn chưa kịp nói hai chữ xin
chào, đã nghe thấy giọng nói của Tổng giám đốc Triệu trong điện
thoại tràn ngập sự tức giận: "Họ Chu kia! Cậu có dây vào ai cũng
đừng có liên lụy đến tôi chứ, hợp tác của chúng ta đến đây là kết
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!