Trương Thác ôm chặt lấy Lâm Ngữ Lam,
nói nhỏ bên tai cô: "Chủ tịch Lâm, thế
nào, biểu hiện của tôi lần này được chứ?
Tôi đã bát đầu luyện tập từ tối hôm qua
đấy, hôm nay tốn không ít công sức
người ta mới đồng ý cho tôi lên sân
khấu đấy."
"Hừ!" Lâm Ngữ Lam bừng tỉnh đẩy
Trương Thác ra, đúng lúc nhìn thấy
Trương Thác không ngừng chớp mắt với
mình, tức giận nói: "Được rồi, mau ngồi
Xuống nghe nhạc đi, vé cũng mua xong
cho anh rồi mà mãi không thấy anh
đến.
"Hì hì."
" Trương Thác cười lấy lòng, thầm
thở phào nhẹ nhõm, xem ra lần này
mình không gặp nguy hiểm rồi.
Milan ở một bên nhìn vẻ mặt của
Trương Thác, cơn giận trong lòng lập
tức dâng lên, người này đúng là biết
diễn mà! Nhưng trình độ về mặt âm
nhạc của anh thật sự rất cao siêu, xem
ra vấn đề bình thường đã không thể làm
khó anh, phải tìm một vài thủ đoạn vạch
trần anh mới được!
Tống Đào ngồi ở chỗ cách Lâm Ngữ
Lam không xa, khuôn mặt đỏ như gan
heo, cảnh tượng anh ta chuẩn bị cẩn
thận không ngờ bị người ta phá hỏng
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!