"Ngữ Lam, em có biết không?" Giọng nói
của Tống Đào vang lên rõ ràng trong
nhà hát, anh ta đã đeo sẵn tai nghe có
mic, để tất cả mọi người có thể nghe
thấy giọng nói trầm giàu tình cảm của
mình: "Chúng ta quen nhau đến bây giờ
cũng đã năm năm rồi, từ ánh mắt đầu
tiên nhìn thấy em, em đã ở trong tim anh
chưa từng rời đi, em thiêng liêng tựa
như thiên sứ, mang lại ánh sáng cho
anh, anh vô số lần tưởng tượng tới thời
gian ở bên em, anh biết, điều anh làm
hôm nay vô cùng thất lễ, nhưng anh
không thể khống chế được mình, anh
nôn nóng muốn bày tỏ tình yêu của
mình với em, hôm nay, dưới sự chứng
kiến của mọi người, anh muốn nói với
tất cả mọi người, anh yêu eml"
Tống Đào vừa dứt lời đã có một giọng
nữ trong trẻo vội vã vang lên.
"Gả cho anh ấy!"
Giọng nói này như một mồi lửa nháy
mắt đốt cháy bầu không khí trong nhà
hát.
"Gả cho anh ấy:
"Gả cho anh ấy!"
Nghe âm thanh liên tiếp vang lên trong
nhà hát, mắt Tống Đào cười cười vì thực
hiện được mục đích, mà người nữ nói
mấy chữ "gả cho anh ấy" đầu tiên cũng
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!