Hai cảnh sát đang muốn thả người nghe
thấy lời này đều đứng tại chỗ như bị
điện giật, bọn họ nhìn Cục trưởng, lại
nhìn Hàn Văn Tĩnh, không ai dám lên
tiếng, bọn họ hiểu rõ hai người này một
người đứng đầu Cục Cảnh sát, còn kẻ
chống lưng của một người cũng không
thua người đứng đầu.
"Được! Hàn Văn Tĩnh, tôi sẽ tìm thầy của
cô nói lại chuyện hôm nay." Cục trưởng
chỉ vào Hàn Văn Tĩnh, há miệng thở hổn
hển.
"Tùy ông!" Hàn Văn Tĩnh hất mặt, đi
thẳng ra khỏi phòng thẩm vấn, bên
ngoài phòng thẩm vấn vang lên giọng
nói của cô ta: "Trông chừng kỹ cho tôi,
nếu hôm nay người này chạy rồi, truy
cứu theo pháp luật!"
Hai cảnh sát nhìn Cục trưởng, đợi ông ta
đưa ra chỉ thị tiếp theo.
"Được rồi, ra ngoài hết đi!" Cục trưởng
không vui phất tay.
Hai cảnh sát như được đại xá, chạy hết
ra ngoài.
Đợi sau khi phòng thẩm vấn không còn
ai, Cục trưởng khóa cửa lớn lại, mang vẻ
mặt nịnh nọt đi đến trước mặt Trương
Thác: "Ngài Trương, chuyện này… ngài
cũng thấy đấy, con nhóc Hàn Văn Tĩnh
kia lấy pháp luật chèn ép tôi, ngài cũng
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!